FCô là gió xuân ngời, còn tôi là nắng trong chiều thu vàng úa bên đời.
Chờ Dmxuân chờ gió tôi chờ Bbmãi lâu rồi, gió Cxuân chìm trong mắt Ftôi.
FCô là nước trong vời, còn tôi là đất khô cằn đang nằm nứt trên đồi.
Chờ Dmtha chờ thiết tôi chờ Bbmãi muôn đờiF ngả vào lòng tôi.
FCô từng ước mong rằng Thằng ngơ ngày đó bên đời Dmcô rồi sẽ nên Dmhồn.
Mà tan mà nát cô đợi Bbmãi lâu rồi, hỡi Fcô liệu có đáng không?
FKhông gì quý hơn bằng, còn ai đợi đó quên mùa Dmxuân của chính thân mình.
Dù mưa dù gió cô sợ Bbhãi bao lần,F chẳng làm chùn chân.
CLòng C7tôi đắm Fchìm, tiếng Ccô êm đềm làm Fsao, kéo Atôi ra ngoài cuộc
Dmchơi.
CRồi C7đây những Ftiếng cười, lấp Ctrong muôn vàn ngày Ftươi. Giấu
Gtrong muôn vàn loài Bbhoa Cxuân.
FLuân hồi có bao lần. Thì ta chờ bấy nhiêu lần mong rằng mãi bên Dmngười.
Dù không dù có ta hẹn Bbcuối thiên đường nắm Ctay, thật vui biết Fbao.
FHao mòn đến khi nào, chờ mong ngày mới phai mờ Dmđau buồn những cơn
Ngày xưa ngày cũ ta sợ Bbhãi bao lần,F tỉnh rồi người ơi.
CLòng tôi đắm Fchìm, tiếng Ccô êm đềm làm Fsao, kéo Gtôi ra ngoài cuộc
Dmchơi.
CRồi đây những Ftiếng cười, lấp Ctrong muôn vàn ngày Ftươi. Giấu
Gtrong muôn vàn mùa Bbhoa Fxuân.
BbmSau bao bão Am7tố, Gm7người ơi có muốn Fbên ta.
BbmAnh mang nắng Am7ấm, về Gm7hong giọt mắt em Ckhô…D
GLuân hồi có bao lần Thì ta chờ bấy nhiêu lần mong rằng mãi bên Emngười.
Dù không dù có ta hẹn Ccuối thiên đường nắm Dtay, thật vui biết Gbao.
GHao mòn đến khi nào, chờ mong ngày mới phai mờ Emđau buồn những cơn
Ngày xưa ngày cũ ta sợ Chãi bao lần, tỉnh rồi người Gơi.