Tone gốc: Am
Đan Trường
Ta vì Am Em, ôm ngày mưa chôn vùi trong khóe mắt
Mấy ngàn G năm, sau vẫn không, không một lần oán trách
Vì ta F yêu, một người đã chết G tâm, vạn lần họ C nhẫn tâm. E7
Ta tình Am si Em tình si si tình đến mất trí.
Ta và G Em, ai cũng mang chấp niệm Em xưa giấu kỹ
Và Ai F cũng có một nơi để Em đi, một lý do Dm để vì… Em
_
Em tìm Am thấy nơi bình yên ở một trang cuối sách
Ta dừng G chân, đứng mãi nơi, trang bìa màu xám ngắt.
Từng xa F em qua năm bảy giấcG mơ nhưng quay bước C không nỡ…. E7
Ta đã Am đi qua mùa thu úa già không có lá.
Nhưng chẳng G nơi đâu bình yên như là Em nơi ấy cả.
Do taF muốn u sầu, nào đâu có Em ai ép ta yêu họ đAm âu
_
Đứng giữa chơi Am vơi, đâu là nơi chẳng có mưa G rơi?
Đâu là nơi sương trắng lưng Dm trời? Nhưng Anh G biết nơi Em là cuộc C đời
Có chuyện ta ngụ ý nôm Dm na “nơi cát Em trắng và người trồng Am hoa”
_
Chẳng có đoàn Am tàu nào dừng mãi ở mỗi sân G ga.
Và dĩ nhiên cũng chẳng sân Dm ga nào chỉ G đón đưa một đoàn C tàu….
Hoặc chẳng bao Dm giờ ta đứng Em đây, chưa một lần bỏ Am lỡ…
60

