Tone gốc: Dm
Vũ Ngọc Vinh
Nỗi buồn Gm nào nào A7 rồi cũng sẽ Dm qua,
lời Gm yêu nào, C theo gió bay F xa.
Nơi Bb bến xưa, thuyền ai Gm xuôi dòng,
ngập ngừng A7 trôi, về trốn Dm xa xôi A7 Dm
_
Anh vẫn Gm chờ, A7 em trên lối Dm quen,
giữa dòng Gm người, C vội vã ngược F xuôi.
Không thấy Bb em, về con phố Gm nhỏ.
Mà sao A7 ta, ngàn dặm cách Dm xa.
_
Em có D hay, thuyền xưa rời Bm bến,
vẫn cứ G xuôi, theo A dòng mãi D lênh đênh.
Dòng sông vẫn F#m chưa, ngừng nghỉ G nắng mưa,
đục trong vẫn F trôi, bao ghềnh thác muôn A nơi
_
Em có D nghe, bao nhiêu hờn Bm dỗi, vẫn cứ G vang,
trong A tiềm thức D xa vời.
Mùa thu lá F#m rơi và em mãi G xa anh,
tựa con sóng D mơ hồ, tìm về bến Em xưa,
nỗi niềm hưu A quạnh, theo bốn mùa tàn Dm nhanh.
60

