Tone gốc: F
Hiếu Đinh
Honkrayy
_
Có những lúc thấy lòng buồn Dm vu vơ Có những lúc trái tim bỗng Bb hững hờ
Bao yêu thương anh giữ lại Dm riêng thôi Cố nhắm mắt nói ra mà Bb chẳng thành
Làm C sao để em nhận ra anh thích F em ?
Đôi tay em nắm là của Dm ai kia Cho em bao ấm áp mà Bb em cần
Mình C anh nơi đây ngồi cô đơn ngóng F trông
Anh mong sao có một điều Dm diệu kỳ Chợt tỉnh giấc và anh Bb có em C
_
_
Bỏ Bb quên cả ngỡ ngàng chờ mùa hạ kia đưa em tới
Tia nắng C nào êm dịu vương ngay mái tóc em tôi
Là câu F chuyện của kẻ tương tư, sao em lại đi ngang vội
Hàng ghế Gm nào - dù bạc màu nhưng vẫn đó để đợi em thôi
Có cơn Bb gió nhẹ thoáng qua mang theo hương tóc em trôi
Là nhịp C tim như bị vấp chỉ vì 1 câu nói
Sài F Gòn bỗng bé lại khi chỉ có hai ta
Là yên Gm sau mỗi khi có e bỗng thấy bình yên đến kì lạ
Là những Bb lần đc e choàng ôm ngay từ phía đằng sau
Là ánh C mắt lần đầu khi đôi ta bắt nhìn nhau
Em F ơi ! Là những lúc chúng mình giận hờn
Đôi ta Gm bận đi cả vòng tròn để khiến tim này lại gần nhau hơn
Là dù Bb khi màn đêm có đến e vẫn thấy anh ở đó
Khi có C em bên cạnh thì quả đất to cũng hóa thành nhỏ
Là lời F yêu anh viết gói gon chỉ trong vài dòng
Là vòng Gm tay đủ ấm khi tiết trời đang dần sang đông
Chút Bb nhớ lẫn thương kèm hạnh phúc gọn gàng
Để C lại nỗi buồn phía sau vì có a e chẳng cần mang
Chẳng F cần nến hay hoa hồng a chỉ cần em
Câu chuyện Gm này nó vẫn sẽ vẫn đẹp dù đôi khi vướng mực lấm lem
Em Bb ơi hãy cho anh xin một cơ hội C Cho anh yêu em nhé người F ơi...
_
60

