Tone gốc: G
Ronboogz
Quên luôn điều em nói, D Rằng cuộc đời mình toàn là điều đen tối ( nên C ta)
Phải cùng cười say đắm, G dù bình thường đời toàn là cay đắng ( bên Em tai).
Mình là người may mắn, vì D đôi chân mình đâu chịu ngồi ngay ngắn ( đâu).
_
Hạt G nắng rơi trên mặt ta, bao ngọn gió đó ôm chặt ta,
Khi lòng Em mình nhiều điều muốn nói Và cây cối làm bạn tâm giao
Nếu nhà D mình là cả thế giới, Nó to hơn khách sạn năm sao.
Đời C trói ta khỏi làn khói xa bên đường và,
Mình thừa Em nỗi đau, đừng lừa dối nhau thêm và
Chặng đường D khó quên vì đã có em bên đời.
_
Đôi Em chân không lo ưu phiền, đi thay cho du thuyền
Nhưng D đây là thứ em yêu hơn cả màu son mới.
Anh C em ta biết là bạn, cho yêu đương siết nồng nàn,
Trăng G sao là chiếc la bàn, ta đang không thiết vội vàng,
_
Thành C phố này đông quá, ta đang cố mà xông ra.
Mặt trời G ló rạng trong ta, nhìn đây đó ngàn bông hoa
Niềm vui Em khó cảnn xông pha, Cuộc đời có cần phong ba
Khi ta D nhận đủ đau đớn và rồi nó phản công ta ey
Hoạ đời này như cây bút vì ta thương hết Em mực
Biết đâu lỡ sau giàu , cứ đi cho đỡ đau D đầu
Vì đôi chân ta đang nói rằng mình chưa biết C gục.
_
Đôi Em chân không lo ưu phiền, đi thay cho du thuyền
Nhưng D đây là thứ em yêu hơn cả màu son mới.
Anh C em ta biết là bạn, cho yêu đương siết nồng nàn,
Trăng G sao là chiếc la bàn, ta đang không thiết vội vàng,
60

