AmBiết là khó để gặp được Emnhau trong muôn vạn người
F#m7b5Biết là B7khó để tìm được E7ai ở nhân gian bao nụ cười
AmMà ta vẫn có Emđược một đóa xuân ngời
CĐược chạm F#m7b5chân ái khi B7vừa đôi mươi
AmNgỡ là sẽ bên Emnhau đến trọn đời
Và F#m7b5ngỡ là B7sẽ yêu thương đến E7chẳng rời
AmMà ngờ đâu khi Emtóc vẫn chưa bạc mà
CĐã chẳng thể F#m7b5giữ lấy đôi B7bàn tay nhau
Thì ra ta gặp Emnhau là chỉ để Amtrả cho người
DNhững tổn thương gieo Gtrong ký ức
Thì Cra ta gặp nhau là để Amgửi lại nụ cười
Xua F#m7b5tan đi những năm tháng B7vấn vương
Được Embên nhau là nhân duyên Amtừ muôn kiếp
DHoa tàn rồi đâu cần gì Gđể phải hối tiếc
CĐã biết thế, cứ an Amyên mỉm cười thôi
Vậy F#m7b5chào người nhé, một B7đoạn buồn của Emtôi.