Chắc Chắn Phải Hạnh Phúc


Tone gốc: C

Khải

CNgày những dòng suy nghĩ Fmãi không ngừng
Một hành G/Bkhách chỉ biết lặng G7thầm buông câu ‘giá Cnhư’
GĐã không Am7làm tổn thương chúng ta thêm D/F#lần nữa
Giờ phải Dm7quên đi cả một đoạn đường G7xa
CVì nỗi bận tâm cứ Flớn lên dần
Mà tự mình G/Bôm chặt cảm xúc chẳng G7thể đành lòng thở Cthan
GGiống như Am7lạc đường trên chuyến xe đi D/F#tìm kiếm
Một kết Dm7thúc êm C/Eđềm nhưng đâu Fnhư điều D7anh mong G7muốn

_

Nước mắt rơi Ccùng cơn mưa G/Bnhìn em đi mà Am7không ngoảnh lại
GAnh đang phải Fcố gom nhặt lấy C/Enhững tháng năm
Ta từng bên Dm7nhau có lẽ em G7không cần
Muốn giữ em Clại bên anh G/Bvì anh không hề Am7muốn quên
Cảm Ggiác anh biết yêu Fthương là gì, hình C/Ebóng một người
Dm7Mà trong anh giờ G7đã trở thành Cthói quen G Am7 G/B F/A

_

CNgày sau liệu ta sẽ Fkhác nhường nào
Dù cô G/Bđơn thì anh vẫn hiểu G7rằng mọi điều cũng Cqua
Nhưng Gnếu không Am7phải là người khiến anh từng yêu D/F#đến vậy
Thì xin Dm7phép hẹn tương C/Elai một ngày Fmai trở về bên G7nhau

_

Nước mắt rơi Ccùng cơn mưa G/Bnhìn em đi mà Am7không ngoảnh lại
GAnh đang phải Fcố gom nhặt lấy C/Enhững tháng năm
Ta từng bên Dm7nhau có lẽ em G7không cần
Muốn giữ em Clại bên anh G/Bvì anh không hề Am7muốn quên
Cảm Ggiác anh biết yêu Fthương là gì, hình C/Ebóng một người
Dm7Mà trong anh giờ G7đã trở thành thói Fquen Em7 Dm7 E7

_

Đến khi bàn Ftay nơi anh không còn đủ sức để Em7giữ em thêm A7một lần nữa
Thì dù Dm7có ra C/Esao chắc Fchắn em D7phải hạnh G7phúc

_

Nước mắt rơiC cùng cơn mưa, G/Bđể em đi mà Am7không níu lại
GHai ta rồi Fcũng quên dần những C/Evết thương khi
Ta còn bên Dm7nhau có lẽ sẽ G7tốt hơn
Muốn giữ em Clại bên anh G/Bvì anh không hề Am7muốn quên
Cảm Ggiác anh biết yêu Fthương là gì, hình C/Ebóng một người
Dm7Mà trong anh giờ G7đã Am7 F/A C G/B Am7 G7 Fm
Trở thành Cthói quen

60

Để lại một bình luận