Tone gốc: Am
Ruki1710
Nhẹ F cất bước đến chốn xưa lòng hoang vắng hồi Em ức phút chốc dưới đêm trăng Am thanh đã quay về
Nhìn F giếng nước lấp kín rêu hồ sen ấy nhắc Em về giấc mơ đêm Am hè.
Ngày F ấy ánh nắng ấm ôm màu dâu mới ngọn Em gió phất lác đác hoa rơi Am bay xuống bên đình
Phiền F chán cất bút nét nghiêng mực loang giấy vấy Em nhòe xiêm áo tinh Am khôi.
_
Vầng dương đã F tan, đàn xưa ngổn ngang chợt đâu gió Em càn, nhân thế hoang Am tàn
Làn hơi cũng F tan, tình duyên dở dang vượt qua năm Em tháng sai đúng chẳng Am màng.
Người cất F bước qua bao G năm nhìn thế Em nhân đổiAm thay
Mà ánh F mắt trao cho G ta lần cuối Em trong phút Am giây
Ngàn tia F sáng soi dung G nhan người khắc Em ghi thời Am gian
Xin Dm đừng vội xa Em rời, Dm để ta lẻ Em loi, Dm dừng lại nơi Em giấc mơ này Am thôi.
_
Hè F tới lấp lánh bóng ao ngàn đom đóm lần Em cuối viết luyến nhớ khi chia xa chẳng Am quay về
Vạt F áo cứ vấn vít hương trầm sen ấy Lưới Em trần chẳng hay sa Am vào.
Mộc F guốc cất bước khẽ vang vọng đêm vắng ngọn Em nến thấp thoáng bóng ai in Am sâu nỗi cô quạnh
Từ F tiết nắng ấm tới khi trời sương giáng mắt Em nhòe, ngưng giấu trong Am thơ.
_
Đèn xưa chẳng F thay, mực nghiên đã phai họa nên bóng Em hình, tan biến vô Am tình
Mộng xưa ngỡ F thay, chuyện xưa ngỡ phai chuyện xa xưa Em quá sao trĩu ưu Am thương.
Thì ra F phút giây ly G phôi vì quá Em mang nặng Am tình
Người đổi F lấy đi sinh G mệnh thành ánh Em trăng sáng Am soi
Nhìn năm F tháng hoa phai G tàn, trần thế Em che bụi Am mờ
Sao Dm dần dần đong Em đầy, Dm gợi lại trong Em lòng, một Dm người ta chẳng Em sao lãng Am quên.
_
_
Lòng taF muốn kiếp sau G trao người những Em ân tình Am xưa
Mà năm F tháng sao xa G xôi tìm bóng Em ai chốn Am nao?
Thà học F cách buông tha G đi từng giấc Em mơ hoài Am niệm
Bao Dm ngày qua tháng Em dài, Dm màu sen úa Em phai, còn Dm ai chôn cất Em bao buồn Am vui.
Nhẹ F cất bước đến chốn xưa lòng hoang vắng Hồi Em ức... có bóng Am ai...
60

