Tone gốc: G
Dacol
Nhật Chan
mình nắm Am tay ai D biết xa nhau đau G thế này G7
giờ tìm C phút Cm giây được bình Bm yên như năm tháng Em ấy
_
Em C đi một 'buổi cà phê' có bạn Cm bè nói cười hả hê
Anh Bm đi lại con đường đó mong gặp Em em nhưng giờ đã trễ
Anh Am tìm nhặt những vụn vỡ để thỏa D đáng phần nào nhung nhớ
Em G đi mang theo tình anh, đáng G7 tiếc, em không trả về
Nhưng mà khóc Bm để làm gì khi người cũng quay Em bước ra đi
Ừ thì anh Am tệ, vì do đau lòng đến nỗi không D thể níu kéo
Anh G tệ vì đã đánh mất bản thân mình G7 để yêu em
Vậy điều gì C đến sau cuối khiến mình hối Cm tiếc mỗi đêm
Và điều gì Bm khiến cảm xúc phải tìm đến bút Em viết hỡi em
Chắc là em Am nhầm đã bấm nút D hủy kết bạn
Mà có gì G là mãi mãi nên tình mình thiết G7 nghĩ, hết hạn
_
mình nắm Am tay ai D biết xa nhau đau G thế này G7
giờ tìm C phút Cm giây được bình Bm yên như năm tháng Em ấy
_
_
Anh ngồi trong C quán, 'ly cà phê' ngắm nhìn Cm mãi dòng người qua
Sao để cố Bm gắng giữ chút hy vọng khi em đã Em phải lòng người ta
Em cứ níu Am giữ vài lời nhắc rằng mình không D yêu được nữa đâu
Anh lại cứ G giữ hoài thời khắc không gian phủ đầy G7 hơi thở của nhau
Này em C ơi, lòng anh còn nhiều Cm quá tâm tư
Và anh đâu Bm muốn quay bước em đi là trời chiều Em hoá âm u
Tâm can lặng Am nhìn em tuổi trăng tròn một thời rực D sắc xuân xanh
Năm tháng nặng G tình buồn tủi ăn mòn một ngòi mực G7 khắc lưng anh
Giấc ngủ chợt C đến chợt đi, cơn mơ trở nên không Cm kịp xua tan
Cất giữ ánh Bm chiều hòa lẫn tiếng em ở bên trong Em nhịp mưa vang
Hay anh chỉ Am giữ lại được về em là nét yêu D kiều nơi dáng vóc
Thoáng chốc nhớ G thuở hẹn hò, món quà anh chỉ mong G7 dịp đưa sang
Đưa sang cho C em đôi câu ngại ngùng, bờ má ửng Cm đỏ hắt lên phượng hồng
Gió Bm vờn tóc em, nắng tô màu tình trong Em mắt thêm đượm nồng
Chút chạnh Am lòng chuyện cũ uh anh đâu D muốn ai sầu bi...
Và phút mặn G nồng nguyện giữ để rồi cuối cùng gió G7 cuốn phai màu đi... em
_
60

