Bốn Ngàn Ba Trăm Cây Số (4300KM)


Tone gốc: Em

Lộc

Một Emsớm đầu thu, anh không thấy mình trong gương
Bmanh đâu như người ta anh cần chi vài đồng lương
Từ Em3 giờ khuya anh chờ vầng dương lên cao dần
Từng cơn mộng Bmdu đưa anh về nhà gặp em và con qua bao lần

EmU u u u u Hợp đồng này Bmchăn dắt anh và xem như miếng mồi thơm
EmU u u u u Chỉ còn mình Bmanh nằm trên sàn nhà mà không có em bên nồi cơm

EmHết giờ, công trường này in chân anh ngày qua ngày
Con Bmút thằng hai không còn nghe cha mày la rầy
Ta mang Emthêm bao phiền lo nhiều hơn biên lai trên bàn mình
Có chăng Bmbao nhiều buồn vui khi ta nhìn nhau qua màn hình

Một Emsớm đầu thu, anh không thấy mình trong gương
Anh đâu Bmgiống như người ta anh cần chi vài đồng lương
Anh không Emmong ngày mai lại tới và mang theo điều gì chào đón
Anh cần 1 Bmcơn mộng du đưa anh về nhà gặp em và con

Sáng hôm Amđó anh thức dậy, bên trong căn phòng chật chội vì lắm điều phiền
Chẳng Bmhay là anh đã lầm
Đời chẳng dễ dàng hơn khi nắm nhiều tiền nhưng Emquá nhiều điều kiện
4 Amngàn 300 cây số là giá phải trả vì tin người ta nhiều chuyện.
BmNgoài mấy thằng VN thì đâu có ai gọi anh bằng đúng tên thật?
EmHồi anh còn ở nhà anh làm trụ cột, giờ anh làm khuân vác
AmNgoài em ra chắc đâu ai biết anh giấu điều gì ở trong thân xác
BmAnh chỉ muốn kiếm tiền để em ở quê mua được căn nhà
Cho thằng Emhai, con Trúc đi học không phải dậy sớm chăn vịt chăn gà.
Anh gửi Ammấy trăm triệu về nhà nhưng thiếu vòng tay mà ôm tụi nhỏ
Anh Bmthiếu những lúc bên em loay hoay trồng cây ở sau bụi cỏ
Anh Emthèm cái mùi lúa chín, tiếng đùa vui bên cái ao rộng
Thèm ngủ Amgật vào ngày chủ nhật không phải mặc đồ bảo hộ lao động
Nhưng vì Bmem và 2 đứa nhỏ anh chẳng thấy khổ lắm
Chỉ là em thiếu 1 Emngười đàn ông xây nhà, anh thiếu người đàn bà mà xây tổ ấm!

EmAnh bắt chuyến tàu đầu tiên để tới công xưởng
AmBắt chuyến tàu cuối cùng về nhà và vô số điều không tưởng
Nhưng mà Bmem, bắt chuyến nào để về với mẹ con em
EmKhi số tiền anh nạp vào thẻ Pasmo thì vẫn còn kém
Em ơi Amanh thì đâu cần gì mấy thứ thần kì, đâu cần ai phải hiểu
BmChỉ cần tụi cảnh sát không lôi về đồn khi anh quên thẻ ngoại kiều
EmVì đồng tiền là 1 vòng kiềng và nhốt chặt anh trong khu biệt giam
AmKhu biệt giam nổ lốp nhà máy và 6 năm trời chưa về VN
BmQuá nhiều thứ để 1 thằng chồng người cha phải chất đầy vai
Anh Emhứa 1 ngày nào đó sẽ về, nhưng chắc chưa phải ngày mai

AmCha xin lỗi vì để mẹ con phải khóc
Bmcha rất muốn là người hôm đó đưa con đi thi đại học.
Và một Emlần nữa tỉnh dậy não bộ khi đó cảm thấy thật nản
Vui Amvẻ gì đâu dăm cái cái tiếng “xuất khẩu lao động Nhật Bản”
Bmlẽ anh nên gác lại vào 3h sáng, quay về với chốn bon chen
Emanh xin được tái bút là: “Anh nhớ 3 mẹ con em!”

EmHai con của cha năm nay 15 và 19
Con ơiBm khoan ra khỏi nhà khi con chưa thành 1 người lính
Khi Emtâm tư còn non mang trong 1 thân hình mau lớn
Khi con Bmchưa gồng mình làm quen với đôi ba điều đau đớn.

Vì một Emsớm đầu thu, cha không thấy mình trong gương
Con ơi Bmcha đâu như người ta cha cần chi vài đồng lương
Cơn mộng Emdu nào đưa về nhà khi mùa Đông đang dần sang
Cho ta được Bmlao vào nhau khi ta còn vương nơi trần gian.

Chắc do Emanh mà năm tháng đó gia đình mình mới bước sang trang
Bmlẽ năm đó anh nên ở lại với miền sông nước An Giang
Gặp được Emem và con là thứ duy nhất mà anh tin vào chữ “duyên”
Cành Bmcây thì hướng mọi phía nhưng gốc rễ thì vẫn giữ nguyên!

60

Để lại một bình luận