Tone gốc: Em
Phan Mạnh Quỳnh
Chiều mùa Em đông anh đưa em đi qua đường quen
Để rồi mai mình xa, và để rồi A mai trả lại tự do cho 2 Em ta.
Chưa bao nhiêu lâu nhưng yêu đã phai G mau,
Em không quên đi được người cũ D mất rồi
Lời nói đó như mũi dao đâm A sâu vào tim anh, tim anh nhói Em đau.
Có lẽ những tháng ngày dài ở bên anh Bm7 ta
Em đã thật sự đem hết D tình yêu em đã hy vọng vào
Một kết Cmaj7 thúc như mơ mà ai khi yêu đều mong Em muốn.
Và đến với anh trong sự D vội vàng để quên đi người kia
Nhưng bây Cmaj7 giờ thì em nên hiểu Em rằng.
Và để rồi tưởng rằng Am sẽ lấp những nỗi cô đơn
Vì Em khi em yêu thương ai bằng cả D tâm hồn, dù ngày dài em sẽ Cmaj7 vẫn đợi
Chỉ cần người hiểu được B7 có lẽ ta đã vui hơn.
Nhìn Em xem hôm nay 2 ta trông như D xa lạ, thà rằng tình yêu ấy Cmaj7 chưa từng
Bởi vì người vội vàng Am chưa yêu nhưng đến bên anh
Giờ Em đây tim anh như đêm lạnh mùa D đông, sao cho thôi đau khi em G bỏ đi
Lòng Bm ước giá như mọi thứ ngày xưa vẫn chưa bắt Cmaj7 đầu.
2. Chẳng cần Em biết anh mất bao lâu để có thể G quen
Không ai đi bên anh chắc sẽ D rất buồn
Chẳng còn em để yêu và chẳng còn A em để anh quên đi những lo Em toan.
Nhưng Em bây giờ đã thế biết làm G sao
Chẳng lẽ anh nên khóc khi tạm D biệt?
Không em ơi anh vẫn sẽ mỉm cười để A em yên tâm khi ra Em đi.
Anh đã không thể cho em D hạnh phúc
Anh đã không thể, xoá đi ký Cmaj7 ức về người
Từng làm em say Em đắm.
Nên khi cơn mơ qua anh chẳng thể Bm7 giữ đc em
Giờ anh phải cô đơn thêm D 1 lần
Dù hy vọng em về Cmaj7 anh vẫn muốn để em hiểu điều này Em là.
Nghĩ lại đi, quay lại đi, nhưng...em vẫn luôn nhớ C người ấy!
Biết sao đây cho nhẹ vơi? Em khiến anh nhớ nhung vì B lỡ yêu
Phải chăng anh mang theo niềm đau mãi mãi. Em
60

