Bình Dương


Tone gốc: G

Kaby
Minkat
Kaori

GĐã bao mùa mưa nắng quê hương tôi luôn nhớ Emvề sợ rằng 1 ngày
Không gian sẽ vắng Cđi bao câu ca tuổi thơ hồn nhiên hát Dvang
GMỗi con người sinh ra luôn luôn trân trọng tháng năm Emdài...
Sao đây khi ta không còn nhớ nơi Cnày hãy nhớ đến Dnhau tuổi thơ dấu Gyêu.

_

GCũng giống như bạn khi sinh ra tôi có 1 quê hương...
EmNơi tôi đã từng và đã có những kỉ niệm thân thương...
CQuê tôi không giống-Sài Gòn tấp nập ,bộn bề phố phường...
DQuê tôi không fải miền tây sông nước tàu bè qua lại chín hướng...
GQuê tôi chính là nơi nổi tiếng với những mùa măng cụt...
EmQuê tôi đậm đà nóng hổi hương vị với nồi cháo gà , cháo cút...
CQuê tôi là những buổi tre hè cùng nhau đi lên Bến Súc...
DĐể chỉ chơi trò nhảy cầu, tắm sông, nhấn nước nhau uống ùng ục..
GQuê tôi yêu lắm những buổi tối bên bờ sông Bạch Đằng...
EmĐông người, rộn ràng tiếng cười tiếng nói, có popo chạy lăng xăng..
CQuê tôi yêu lắm những quán nhậu dọc theo đường khu Chánh Nghĩa..
DTiếng hò tiếng hét, cụng ly cồm cộp vàng rượm theo từng cốc bia...
GTôi còn yêu lắm quê của tôi với vườn dâu lái thiêu...
EmTôi còn yêu lắm cá lóc nướng Hàng dừa quán buổi chiều
CTôi còn yêu lắm cơm kho quẹt quán Bờ Sông thân yêu...
Dtôi vẫn còn yêu lắm ly sữa nóng hổi chấm với vị béo bánh tiêu...

_

GĐã bao mùa mưa nắng quê hương tôi luôn nhớ Emvề sợ rằng 1 ngày
Không gian sẽ vắng Cđi bao câu ca tuổi thơ hồn nhiên hát Dvang
GMỗi con người sinh ra luôn luôn trân trọng tháng năm Emdài...
Sao đây khi ta không còn nhớ nơi Cnày hãy nhớ đến Dnhau tuổi thơ dấu Gyêu.

_

GTôi đến nơi này từ khoảng 5 năm trước khi tôi còn là 1 cậu bé ngây thơ
EmCho đến bây giờ nó theo tôi từng bước và tôi giờ là 1 rapper tay mơ
Tuy Cđây không phải là nới tôi sinh ra, đây chỉ là nơi mà tôi đi qua
Nhưng Dtrong kí ức Bình Dương mãi là nhà, cho dù 1 ngày nào đó tôi sẽ phải đi xa
GCái đẹp trong tôi là Bình Dương ngày mưa dưới mái hiên của 1 hàng mì gõ
EmLà những buổi sáng còn mờ sương nụ cười của 1 cô gái bán khoai nào đó
CHay là dòng xe phố phường mỗi tối, người rao hàng rong đến khan cổ thôi
DNhững ngày cuối tuần tôi dẫn em dạo Bạch Đằng, người với người đến mức ko còn chỗ ngồi
GTôi yêu nơi này không đơn thuần chỉ là vẻ đẹp bên ngoài kiêm hình thức
Emnơi này còn có, bạn bè tôi, em yêu tôi, luôn bên tôi, là nơi yên bình nhất
CLà nơi cái tên Bình Dương Hood gắn liền và phát triển trong thời gian qua
Dnếu như cố gắng tôi tin đây sẽ là nơi BDH nổ lực và bắt đầu vang xa
GVẫn là như thế, nơi này cùng tôi theo thời gian qua biết bao thăng trầm
EmVẫn đẹp như thế, ban ngày trở tối cứ dịu dàng như thế qua tháng năm
CCon người quên đi nỗi oán ăm, nụ cười trên đôi môi lại hé
Như Dnhắc tôi rằng "Đừng quên nơi này nhé" Để lại trong tôi như 1 nỗi nhớ thầm...

_

GĐã bao mùa mưa nắng quê hương tôi luôn nhớ Emvề sợ rằng 1 ngày
Không gian sẽ vắng Cđi bao câu ca tuổi thơ hồn nhiên hát Dvang
GMỗi con người sinh ra luôn luôn trân trọng tháng năm Emdài...
Sao đây khi ta không còn nhớ nơi Cnày hãy nhớ đến Dnhau tuổi thơ dấu Gyêu.

60

Để lại một bình luận