Tone gốc: D
NAM
_
Về chuyện tương F#m7 lai, thì em có ở Bm7 lại
Một Em7 đời yên ấm, an vui E , là A điều đã quá xa xôi
_
Hồi ức F#m7 ấy đã úa D màu
Thử hỏi rằng Bm7 có còn ai ở lại
_
Phát lờ ánh F#m7 mắt từng là của Bm7 nhau
Ôm hết Em7 chấp niệm trong tim khi biệt ly
Dẫu trước Gmaj7 mắt anh, em nhẫn tâm rời A đi
_
Người vội quên quá Gmaj7 khứ, ngay lúc mới bước chân rời A xa chốn đây
Dưới ánh F#m7 trăng, không còn em, cũng không còn Bm7 anh
Đặt mình vào Em7 vị trí nhau, muộn phiền ở A đây đã quá lâu
Tìm đủ mọi D cách cũng không thể nào cứu vãn
_
Tự mình ôm nỗi Gmaj7 nhớ, để kí ức giết anh từng A đêm đến khi
Chợt thức F#m7 giấc, mới biết ta yếu Bm7 mềm
Bất chấp Em7 luôn sự thật, đánh mất A cả bản thân
Tự D huyễn hoặc có em
_
_
Dừng lại và F#m7 nghe máy, lúc F#7 em gọi Bm7 đến
_
Ta vốn Em7 dĩ không yêu như đã từng yêu
Không thể Gmaj7 lấp đầy thứ đối phương còn A thiếu
_
Người vội quên quá Gmaj7 khứ, ngay lúc mới bước chân rời A xa chốn đây
Dưới ánh F#m7 trăng, không còn em, cũng không còn Bm7 anh
Đặt mình vào Em7 vị trí nhau, muộn phiền ở A đây đã quá lâu
Tìm đủ mọi D cách cũng không thể nào cứu vãn
_
Tự mình ôm nỗi Gmaj7 nhớ, để kí ức giết anh từng A đêm đến khi
Chợt thức F#m7 giấc, mới biết ta yếu Bm7 mềm
Bất chấp Em7 luôn sự thật, đánh mất A cả bản thân
Tự D huyễn hoặc có em
_
Biết ơn vì Gmaj7 đã tìm lại mình, để rồi buông A tay
Có lẽ đôi ta vẫn còn F#m7 may, khi kết thúc như Bm7 vậy
Ai cũng Em7 có nốt chu sa thật đậm Gmaj7 sâu, mà chẳng thể giữ A lấy
_
Người vội quên quá Gmaj7 khứ, ngay lúc mới bước chân rời A xa chốn đây
Dưới ánh F#m7 trăng, không còn em, cũng không còn Bm7 anh
Đặt mình vào Em7 vị trí nhau, muộn phiền ở A đây đã quá lâu
Tìm đủ mọi D cách cũng không thể nào cứu vãn
_
Tự mình ôm nỗi Gmaj7 nhớ, để kí ức giết anh từng A đêm đến khi
Chợt thức F#m7 giấc, mới biết ta yếu Bm7 mềm
Bất chấp Em7 luôn sự thật, đánh mất A cả bản thân
Tự D huyễn hoặc có em
_
60

