Tone gốc: C
Phan Ngọc Luân
Hoàng Luân
Mỗi đêm C anh thường mơ, mơ về miền ký G ức mơ hồ
Đẫm khung Am trời ấy, màu hoàng hôn Gm7 đỏ phôi C pha
Anh F mơ thấy bóng em Fm đang về, gọi Em tên của anh rất A7 thiết tha
Như Dm lời thì thầm mà anh lãng G quên
_
Vẫn... C không đổi thay vẫn là em bóng G dáng hao gầy
Nỗi đauAm chạm đáy, tìm ai để Gm7 nói ra C đây?
Tựa Dm như dòng sông không đáy đã cuốn G mất em
_
Cần người ở bên để C lắng nghe em, từng niềm vui với Am nỗi buồn
Chỉ cần ngồi bên Dm em, khi bên hiên nắng sắp G buông
Ước muốn em thật giản Em đơn, anh năm ấy lại lãng Am quên
Giờ tồn tại trong Dm anh chỉ còn câu giá G như
_
Buổi chiều hoàng hôn xé C nát tim anh, là niềm đau chẳng Am thể lành
Nếu buổi chiều hôm Dm ấy, khi em đau thương có G anh
Giá như mưa ngày Em xưa không mang ta về chung Am hướng
Có lẽ Dm người sẽ được lắng G nghe và C yêu thương
60

