SÀI GÒN YẾU ĐUỐI BIẾT DỰA VÀO AI?


Tone gốc: G

Tăng Phúc
Charles Huỳnh

EmCó những lần mệt Cmỏi nở nụ cười không Gvui
Nhìn thấy Dcô đơn vây lấy Emtôi
Có những lần bật Ckhóc giữa phố phường xã Gxôi
Giữa đám Dđông riêng tôi ngậm Emngùi

Người đã bỏ đi Crồi
Người đã nói những Glời
Làm tổn Dthương con tim nhỏ Emnhoi
Lòng đã hết hy Cvọng
Niềm tin nay trống Gkhông
Chẳng còn Dbiết điều gì là quan Emtrọng

ĐK: Sài Gòn khi yếu Cđuối ta biết dựa vào Gai đây ?
Ai sẽ Dlau khô đôi mắt Emcay
Ai cũng ôm Ccô đơn, ai cũng say với Gnỗi buồn
Ai cũng Dcó vết thương trong tâm Emhồn
Sài Gòn khi yếu Cđuối ta biết đi về Gđâu đây?
Đi về Dđâu để bớt đắng Emcay
Dương nào cũng xa Clạ
Đường nào cũng cô Gđơn quá
Đường nào Dcũng không phải lối về Emnhà...

Lang thang, đôi chân hoang mang bơ vơ chẳng biết đi về Cđâu
tôi bao nhiêu lâu nay nào ai Ghay không?
DTôi nơi đây ôm đơn côi bao lâu nay, nhưng đâu ai hay..

EmSài Gòn ơi biết dựa vào ai đây..
Hy vọng Ccũng đã không giữ được trong tay

Sài Gòn Gơi biết dựa vào ai đây
DChỉ muốn nhắm mắt kết thúc, nằm xuôi tay

EmNhững ngả đường trăm Chướng, nơi đâu về yêu Gthương?
Về Dđâu hàn gắn những vết Emthương?
Sau bao lần gục Cngã giữa cuộc đời bôn Gba
Chỉ muốn Dbuông xuôi để về Emnhà

60

Để lại một bình luận