CNgười đàn ông ngồi sau ô kính, đôi mắt mơ Ammàng, anh Fmuốn làm thơ G
CChuyện về những thiệt hơn đang có về những ngôi Amnhà, Gnhững bờ vai Cthon đã qua.
CRồi hằn sâu vào đôi mắt Fấy, không ai Dmthấy được những đêm sương,
EmKhông ai nhớ mọi Amthứ đã qua. DmAnh Gluôn là Cngười dẫn đường.
Rồi hằn sâu vào tâm trí Fấy, một Dmchút mong manh vụt Emqua.
AmCó tiếng khóc đâu đây đằng xa, đứa Dmtrẻ Gcần được vỗ Cvề.
CNgười đàn ông nằm mơ bên sông, lạc giữa cánh Amđồng mùa Fthiếu nữ trổ Gbông.
CĐàn cừu con tự tại thong dong, chỉ có gã trai Amkhờ Fcứ thấy mênh Gmông.
CĐi về đâu vì ngày đã Ftắt, có chút nắng nơi Dmcuối chân mây.
EmAi dắt anh qua Amnhững đêm say , Dmanh đang cảm Gthấy nhớ Cnhà.
CGã trai khờ còn đứng Fđấy, đàn cừu giờ xa Dmtít chân mây.
EmCó tiếng khóc đâu Amđây rặng cây đêm Dmnay anh Gsẽ trở Cvề.