Đà Lạt không còn mưa


Sáng tác: Công nghệ AI & Thozdyan | Ca sĩ: -- | Tone gốc: Em | Style: -- | Tempo: -- | Beat: 4/4

Intro: EmDC-EmDC

Đà Lạt hôm Em nay không còn D mưa như em G nói
Chỉ là Am gió hun hút, phố D đã quen tiếng thở Em dài của tôi.
Căn gác C xưa quen thuộc, giờ D tường đã loang G màu
Nghe bản nhạc Am cũ ta thường hát, nỗi Bm buồn cứ buông Em lơi

Anh ngồi Em đếm bước chân vô định trên phố G quen
Không phải chờ Am ai, chỉ là sợ ngày qua quá Bm ngắn Em
Một chút hương C thơm còn vương trên áo G khoác
Anh tự Am ru mình... Bm câu chuyện mình Em tôi

Đà Lạt không Em còn mưa bụi mỗi khi hoàng hôn
Chỉ là bầu trời xám G hơn, cô đơn hơn
Mỗi khi gió Am Đông về không còn nắm tay nhau qua lối Em vắng
Mọi thứ ngưng đọng C lại, chẳng còn gì tha B7 thiết.

Đà Lạt chẳng còn Em mong chờ một ai nữa!
Bao yêu thương xưa giờ C đã cũ, đã xưa
Nụ cười năm G ấy cho ta niềm đau
như giọt sương đêm D rơi vào ly rượu đắng.

Nơi đây trống Em vắng anh giữ cho riêng mình
Để quên đi mùa C Đông năm đó, em ơi!
Chuyện tình mình G cất sâu vào tâm tư
Để gió hờ D hững thổi qua một thời Em xa

CGDEm

Em Đối diện với quá khứ nên anh đã C thử
đi qua con dốc mình từng bước qua
Lòng không xao G động, chẳng có gì vội vã
Chỉ thấy hàng thông D xanh đứng im trong giá lạnh
Thiếu vắng bóng C em, thời gian cứ trôi Em nhanh.

Em bảo Đà C Lạt là thành phố của mộng mơ
Sao anh thấy mọi G thứ thực tế đến thờ ơ.
Những ngày xưa như D cuốn phim không lời Am thoại
Để nỗi buồn hôm nay thay thế Bm nỗi buồn của những ngày hôm qua.

Đà Lạt chẳng còn Em mong chờ một ai nữa.
Bao yêu thương xưa giờ C đã cũ đã xưa.
Nụ cười G năm ấy cho ta niềm đau.
Như giọt sương đêmD rơi vào ly rượu đắng.

Nơi đây trống Em vắng anh giữ cho riêng mình
Để quên đi mùa C Đông năm đó, em ơi!
Chuyện tình mình G cất sâu vào tâm tư
Để gió hờ D hững thổi qua một thời C xa DEm

G Mưa vẫn bay ngoài kia, chẳng vì ai mà buồn
Nên anh cũng hóa đá, không cần những nụ hôn
D Cứ để kỷ niệm mình rơi vào thinh không
Đà Lạt Bm này không còn là nơi của những mộng Em

G Đã bao lần anh tự nhủ quên đi thôi!
Mỗi Am sớm mai thức dậy, cảm giác trống rỗng này lên ngôi Em
Không còn áo C len, cà phê hay lời G hứa cũ
Chỉ còn anh và phố, tự mình làm Em bạn với nhau.

Thành phố C này quá quen, nên nỗi D buồn cũng quen
Anh đã tự Em khóa chặt cảm xúc ở bên thềm.
Đà Lạt mưa vẫn C bay như lời tạmG biệt
Ngày mình cách C xa, D không còn gì thiết C tha

DEm-CDEm-CD Đà Lạt Em ơi...

Công nghệ AI Em
60

Để lại một bình luận