Sáng tác: nhạc Duy Trác Lê, thơ Đông Kỳ | Ca sĩ: -- | Tone gốc: Gm | Style: -- | Tempo: 100 | Beat: 4/4
Như sương tan Gm rồi, tự ngày Gm nào.
Đam mê qua khung F trời đầy nhiệm F màuDm .
Kể từ em rạn Fm vỡ miền ngây Fm thơ.
Em quên lâu Dm rồi chuyện tình Dm buồnEb .
Không mang theo trong Cm đời niềm hận Cm sầu.
Kể từ em đã Gm lỡ, một tình Eb yêu… vội D7 vã.
Để rồi xót Gm xa, khi qua từng Cm ngày.
Bụi mờ dấu Bb chân quen vui đường D7 mình,
Ngã D7 bóng thiên Gm thu.
Lời gọi vô Bb minh xa xa vọng Eb về,
Mùa thu úa Cm chết, đông qua ngỏ D7 tình,
Vời Cm vợi lời D7 em thôi yêu Gm ngoan.
ĐK:
Cm Anh đi về F miền sau cuối mê Bb say,
trong chiều D hoang vòng tay mãi luôn D7 thay.
Dẫu ta cùng D đi về cõi mê Gm này.
Con đường vẫn độc D7 hành,
có những dấu Cm chân không bao D7 giờ
trùng D7 khít được lên Gm nhau.
(Nhạc dạo, trở lại ĐK)
Võ vàng từng D7 đêm,
Em Cm nghe ngàn tiếng côn Gm trùng tự Cm tình.
Lời giá Eb buốt trên đỉnh phận Cm mình.
Vì đâu anh Gm hỡi, một lần ân Gm ái
Cũng không đi Gm vào miền D7 em chiêm Gm bao
Khô D cong dòng nước Gm mắt, nghẹn lời tình Cm đầu.
Ngàn sau mãi Gm mãi còn cơn mưa Cm nào,
Lặng Bb lẽ em bước song Gm buồn, cùng dấu chân Gm xưa.
Là Bm thế ! Mỗi Gm chiều em đắm Cm đuối,
sông vắng buồn D7 tênh lăn từng viên đá Gm cuội.
Xin được chết một D7 lần vì kính D7 cẩn yêu Gm anh (*)

