Gmaj7 Anh vờ như không biết F#m7 là hai mùa thu, ta cách Em7 xa
Lựa A chọn quên đi nỗi D đau, rồi thêu dệt thêm bao sắc Gmaj7 màu
Em A đẹp như khi bắt F#m7 đầu, tia Bm7 nắng lung linh anh Em7 từng ước ao
Giờ đây đánh mất, biết Am phải làm sao ?
Và Gmaj7 thế, nắng đến sưởi ấm anh lại nhớ F#m7 em
Đêm đông buốt giá anh lại nhớ Em7 thêm
Ùa về ký A ức bỗng dưng bật D khóc giữa đêm
Gmaj7 Có những nỗi nhớ đã lâu ngày không phai
F#m7 Cứ thế, cứ thế không yêu được thêm ai
Em7 Giữ lấy ký A7 ức bên em chờ ngày mai
Chờ một Dmaj7 ngày mai, thầm mong em trở lại
Gmaj7 Lúc ấy chia tay, và do cả hai chẳng F#m7 giận, làm anh khó B7 quên em
Vài năm Em7 trôi qua luôn tương tư một người
A7 Trót đắm say để một đời này khó Dmaj7 quên
Gmaj7 Cơ duyên trời ban tắt lối trong mơ miệng luôn nhắc tới
Em7 Góc quen xưa giờ chẳng ai ngồi
Gmaj7 Có những nỗi nhớ đã lâu ngày không phai
F#m7 Cứ thế, cứ thế không yêu được thêm ai
Em7 Giữ lấy ký A7 ức bên em chờ ngày mai
Chờ một Dmaj7 ngày mai, thầm mong em trở lại
Gmaj7 Lúc ấy chia tay, và do cả hai chẳng F#m7 giận, làm anh khó B7 quên em
Vài năm Em7 trôi qua luôn tương tư một người
A7 Trót đắm say để một đời này khó Dmaj7 quên
Gmaj7 F#m7 Em7 A7 Dmaj7
Gmaj7 F#m7 B7 Em7 A7 Dmaj7