Tone gốc: F7
Bảo Nguyễn
Sonatas
Đôi bàn tay Bb lạnh giá
Chờ em trước C7 sân nhà
Anh và Gm7 em đôi bờ mi rất hiền
Đôi bàn F7 tay của ta... muốn Bb đan nhau
Và khi gặp Gm7 nhau chẳng Bb thể nói câu C7 chào nhau
Lỡ như F7 một mai..
Chưa kịp Gm7 nói gì
Mà Am7 em vội vàng bước Bb qua
Giá như em dừng Gm7 lại chút thôi
Một Am7 chút để anh thấy Bb là
Tình Gm7 ta giờ đây
Vì Bb ai mà đã vỡ C7 tannnn
Nếu như bây F7 giờ anh mang, 1 C7 phần nhân gian
Trong kí Bb ức bên Am7 em
Kéo em quay F7 về bên anh, như C7 thời xuân xanh
Kí ức vẫn Gm7 còn nơi đây, mà Bb người nơi đâu
Giờ F7 đây người đang Gm7 ở đâu
Như đối Bb với anh.. như đối C7 với anh F7 là
Có 1 dòng nhật ký mà anh từng C7 viết lại
cho khoảnh khắc cuối ngày mình nói chia Bb tay
cái cảm giác mất mát không phải chỉ C7 trong 1 câu nói
dùng vài tháng lạnh nhạt anh cố Gm7 gắng để kết nối
bỏ hết tất cả là điều em Bb muốn bây giờ sao
anh không hề nghĩ em có thể C7 ơ thờ đâu
anh cũng đã Am7 biết em chỉ đang mong chờ câu
chắc đành thành vai Gm7 ác để giải thoát rồi
nhưng thời gian là vàng nên nung Bb nấu lâu mới trôi
Vẫn Tưởng chủ nhật của những ngày C7 cũ ai với tôi
buồn F7 cười vì tất cả những câu trách đều là dối
Ngày Am7 Đông rơi vào sâu chỉ 1 lời nhưng chả nói được
thành Bb tiếng nhưng vẫn mong em bình yên
để có lúc khi gặp C7 lại câu chào vẫn như đầu tiên
Giống như gã mù F7 lang
thang, không C7 còn ai bên anh Bb bấy lâu Am7 nay C7
Níu chân không F7 còn ánh sáng,
cũng Bb chẳng có em ở Am7 bên lúc C7 này
Có lẽ ký Bb ức nồng nàn
Đã mãi Am7 xa bạt ngàn
Có lẽ nên Gm7 tạm biệt em
Tạm biệt C7 emmmm
Người anh F7 từng yêu
Vì F7 chẳng có em ở bên
Ký Am7 ức bên em dần mờ thêm
Nhớ.. ánh đèn Bb phố hôm nào
Con đường Gm7 vắng ta về
Giờ C7 thiếu bóng dáng đôi mình
60

