Khách Mời (Vương Trạch Ngôn, Dịch lời của Barry Bảo Nam)


Tone gốc: G

Barry Bảo Nam

_

GTừ ngày mà mình nói câu chia Dtay
Thời gian nhẹ như mây Embay
Thoáng chốc chỉ là cơn Csay
GTình cờ nhận được cánh thư trao Dtay
Chẳng biết điều gì trong Emđấy
Phút chốc ngập ngừng vài Cgiây

_

CNhạt nhoà những nét Dbút phương xa
BmTừng lời ghi trong Emthư viết ra
Ngày Amtháng năm ấy mời anh cùng dự tiệc Dđám cưới của em

_

Thật lòng điều Ganh vẫn ước mong
Chính anh là Dngười sánh bước cùng
Thế nhưng người Emlại đứng trước em không phải Bmanh
Ngày cưới hôm nay em Cmặc chiếc váy màu Dhồng
Chắc chắn trong Bmlòng thích lắm phải Emkhông
Chỉ tiếc lúc Amtrước anh không thể đủ Bmchân thành
Để Cmất đi người mình Dyêu

_

Cầm thiệp mời Gbước tới lễ đường
Trái tim anh Ddường như thắt lại
Cớ sao lòng Emnày cứ vấn vương chẳng nhạt Bmphai
Gạt hết thương đau anh Cngồi xuống ngắm nhìn Dngười
Trao nhau từng Bmhẹn ước chẳng rời Emxa
Giờ trong phút Amchốc anh không thể Cmnói thành lời
Lòng thầm Cước cho em một Dđời bình Gyên

_

CChỉ còn biết trách Dbản thân thôi
BmNhìn lại anh hôm Emnay thật sự ngu Amngốc
Một người mà Cmanh sẽ mãi không Dquên

_

_

60

Để lại một bình luận