Tone gốc: Em
Phạm Bá (Mười Ba)
_
1. Mênh mông bao Em la tình Mẹ như suối Em nguồn, chẳng bao giờ Em cạn
Núi cao thăm Em thẳm giữa trời là công ơn Cha ngút B7 ngàn
Nhớ ngày Em xưa thuở còn C thơ, con dại khờ hay cãi lời Am Cha Mẹ
Nào Em hiểu được ơn sinh B7 thành của Mẹ Cha suốt cuộc Em đời
_
Ngày còn Em thơ Mẹ bồng bế ru con từng giấc G ngủ
Từng miếng Am cơm Chan chứa giọt mồ Em hôi
Cha vất Em vả sớm D hôm âm thầm chẳng G nói
Gom bao Am nhiêu ước mơ gửi vào con thơ B7 dại
Bao yêu Em thương Cha Mẹ dành trọn cả trái Bdim tim
Mong một B7 ngày con lớn sẽ thành Em danh
_
2. Rồi một Em mai con khôn G lớn
Vượt trùng Bm khơi theo những ước mơ G xa
Mang theo yêu Em thương của C Mẹ
Cùng C khát vọng đời B7 Cha.
Mãi mê Em đi tìm hạnh G phúc với thành C công
Quên ngoảnh Am lại nhìn B7 nơi căn nhà Em nhỏ
_
Bóng Em dáng Mẹ đã D già, tay run tóc G bạc
Còn Cha Am đã khuất D bóng cuối trời G mây
Ôi thiêng C liêng tình Cha nghĩa G Mẹ
Suốt cuộc B7 đời không thể đếm Em đong
_
Con từng Em nghĩ mình sẽ như Cha Mẹ kỳ G vọng.
Nhưng đôi D khi vấp D ngã chặng G tay giữa đường Em đời
Giật C mình nhìn lại phía G sau
Thấy Em Cha Mẹ là ngọn B7 đèn soi sáng đời Em con
_
Giờ C đây tóc con cũng hai G màu.
Ngồi nhớ Am lại chuyện cũ về Mẹ Em Cha.
Con xin Em lỗi vì C vẫn chưa chọn câu hiếu Em đạo.
Cho con Am xin một lần cúi C đầu tạ B7 lỗi cùng Mẹ Em Cha.
Ơn Cha nghĩa B7 Mẹ suốt đời chẳng thể đáp Em đền
60

