DmXóm vắng chiều Dmnay đìu hiu cơn gió mồ Dmcôi
CVì người không đến giọt sầu Fnhư buông mành chơi Fvơi
DmĐã biết rằng Dmyêu là đã chuốc lấy khổ Gmđau
CTình là sương khói dù nồng Fấm đến ngày phôi Fpha
DmTiếng thời gian D7mênh mang gõ Gmnhịp
Lặng thầm mà Cđếm ký ức buồn Fvui
DmĐã biết rằng Dmyêu
Đem bao yêu Cthương ước mơ xây Gmmộng
Mộng đẹp rồi Ccũng đến lúc tàn Fphai thôi
CNhưng em không hối Chận
CKhi một lần đã C7được sống trong tình Fyêu
DmChết những vần Dmthơ
Gom bao yêu Cthương gom bao kỷ Gmniệm
Gợi tựng giọt Cnhớ ướt đẫm vào cơn Fmưa
GmDẫu tiếc nuối đau Cbuồn
AmNhưng cõi lòng này Dmvẫn nhớ Bbthương yêu Dmngười