Tone gốc: Em
Nguyễn Đình Chương
Bẽ nụ Em cười gãy đi thành nữa
Cuối cùng D chỉ đôi ngã đôi Bm đường
Tiếng tơ Am lòng ta gọi tên tha G thiết
Nén thật Am sâu vùi lấp tình D mê
Gió thoáng xa G vời quá khứ chôn Am vui
Xin vinh biệt Bm nỗi nhớ thân Am thương, rẽ Bm đôi.
_
Đến đây Em rồi người không bước Em tiếp
Bỏ cuộc D chơi bỏ hết ân Bm tình
Ước nguyện Am đầu sao người không giữ G lấy
Gieo làm Am chi lời nhớ lời D thương
Đắng chát cõi G lòng nước mắt lưng Am tròng
Thôi chẳng Bm còn níu kéo chỉ thêm, khổ Em tâm.
Trọn một Em kiếp duyên dễ dàng vụt Em tan
Quyến luyến bao ngày Am qua
Môi hôn G đang còn say men Em ái
Bởi còn Am yêu nên nửa say nửa Bm tỉnh
Khoảng cách đã là Am bao tái tê
Còn rỉ D máu trong lồng Bm ngực
Nỗi niềm Em riêng mệt mỏi
_
Sống trên Em đời đời buồn vui chất chứa
Biết về D đâu cuộc sống một Bm màu
Mất đi Am người đâu còn bao ý G nghĩa
Rót đầy Am chén phải uống thật D say
Số kiếp ai G lường lắm nỗi đoạn Am trường
Ngày và D đêm lủi gót chân đi Bm hoang
Đâu quẩn quanh ngàn Em phương.
_
_
_
_
60

