BmNgười chẳng nói điều gì, chỉ là bổng chốc vội vàng, Angười đi
Một Gmình dưới bóng chiều tàn, tìm thấy chút nhẹ nhàng từ Dnỗi đau
BmNgày cứ thế muộn phiền, kệ thì gió mấy ùa về Acạn ly
Ngoài Gkia mấy tiếng thở dài, miệt mài khúc hát nữa vời, đời F#mtrôi
BmYêu cũng chẳng được gì, đợi chờ Gmãi cũng chẳng còn chi, đời người có Amấy khi, phải biệt Dly
Người Gđến rồi người lại đi, tựa làn F#mgió một chiều mùa Gthu, để lại Dvết thương trong lòng Bmanh
BmNếu còn gặp lại nhau, liệu người sẽ Gthấy vui hay lạnh lùng cứ Abước qua nhau, như lúc Dnày
GĐến định mệnh còn sai, thì mọi F#mthứ ở thì hiện Gtại sẽ thành quá Bmkhứ Akhi mình Bmsay