Lãng Đãng


Tone gốc: Em

Đen

AmMỗi khi thấy trong lòng có điều nản nản
Lại cùng những người giản Emđơn, nói và cười sảng sảng
Đi vào rừng để nghe từ trong làn Bmsương cái mùi thoảng thoảng
Hôm nay lại một Emlần lại làm một người lãng đãng
Tôi không Ambiết viết nhạc chữa lành vì tôi không phải là người may vá
Tôi nghĩ Emrằng như một cái cây: mỗi người có thể tự mình thay lá
Những quyết Bmđịnh và những khát khao, những chân trời và từng giao lộ
Những chuyện Emcứ đến nối tiếp nhau, những vui buồn tự mình tao ngộ

_

AmMỗi một ngày mới đến là một ngày hái lượm và săn bắn
EmCây trái hai bên đường có cả ngọt ngào và đăng đắng
Đường mình Bmđi có khi đông vui, có khi lại trở nên văng vắng
Thầm cảm Emơn mặt trời đỏ au, cảm ơn cả một vầng trăng trắng
Luôn Ambiết là mình may mắn cho nên không còn hay viết lời than
Bỏ Emđi lớp này lớp nọ đằng nào cũng không hiểu biết thời trang
Không quá Bmgià để mà mơ mộng, không quá trẻ mà để mơ màng
Chợt thấy Emmình trở nên keo kiệt vì càng ngày càng tiếc thời gian

_

Luôn Amtin rằng con đường kia trong một mai thôi mấp mô
EmMiệt mài đi và đi dù phía trước còn nhấp nhô
BmSương đọng trên làn mi mặt trời lên và nó sắp khô
Chỉ Emmong đời cho bình yên, đôi bàn tay này chắp vô
Luôn Amtin rằng con đường kia trong một mai thôi mấp mô
EmMiệt mài đi và đi dù phía trước còn nhấp nhô
BmSương đọng trên làn mi mặt trời lên và nó sắp khô
Chỉ Emmong đời cho bình yên, đôi bàn tay này chắp vô

_

_

AmĐã không còn cái nhu cầu cần phải chứng tỏ
EmCái tôi đá tảng cũng đã từ lâu được bứng bỏ
Phải Bmmất rất nhiều thời gian mới nhận ra mình đúng nhỏ
EmĐi một ngày đàng không một sàng thì cũng đầy thúng nhỏ
Giờ niềm Amvui bé nhỏ lắm thay Được bao quanh đám cỏ đám cây
Phơi mình Emtrong tia nắng mặt trời Gió và da gặp gỡ đắm say
Muốn Bmnuốt từng ngụm nắng bay cứ như là mang trên người đầy diệp lục
Muốn Emnhai đám cỏ đám cây như vừa trải qua nhiều ngày tuyệt thực

_

Ôi Amtuyệt thật khi được chạm đôi tay mình lên trên đất thơm này
Sực nhớ Emra không thể nào mà đếm đất mẹ đã cho bao bát cơm đầy
Tìm cho Bmmình thêm một lí do để yêu thương đời vào mỗi sáng sáng
Emđời có yêu mình không? Không băn khoăn, không cần phán đoán
Gửi đến Amai nghe được bài này, nghe thật kỹ hay là nghe loáng thoáng
Thì tôiEm mong bạn luôn yên vui với cuộc đời riêng bạn cáng đáng
BmYeah, rất nhiều thứ phải cáng đáng EmVậy thì lấy đó điều làm niềm vui
AmMuộn phiền cũng sẽ phải chìm trôi EmThat's life!
BmĐêm nằm nghe hoa quỳnh nở Emmong bình yên gia đình nhỏ

_

Luôn Amtin rằng con đường kia trong một mai thôi mấp mô
EmMiệt mài đi và đi dù phía trước còn nhấp nhô
BmSương đọng trên làn mi mặt trời lên và nó sắp khô
Chỉ Emmong đời cho bình yên, đôi bàn tay này chắp vô
Luôn Amtin rằng con đường kia trong một mai thôi mấp mô
EmMiệt mài đi và đi dù phía trước còn nhấp nhô
BmSương đọng trên làn mi mặt trời lên và nó sắp khô
Chỉ Emmong đời cho bình yên, đôi bàn tay này chắp vô

_

AmNắng ơi phủ lên tôi đi, tôi muốn thân mình khô ráo
Emtôi sẽ nói cảm ơn, kẻ hèn này không hề trơ tráo
Đôi khi Bmchạm vào một gốc cây tôi khẽ thầm thì khắc nhập
EmDưới một vầng dương này, người chỉ là người, không còn sắc tộc
Liệu Amcó một ai trên cao nhìn xuống những thực thể đầy ảo mộng
EmTrên những con tàu mơ chúng ta đi loanh quanh mũi Hảo Vọng
BmNhững lục địa thì trói buộc, và những đại dương thì bao vây
Đêm Emhè nằm nhìn trời sao đó nhớ rằng tinh cầu này cũng chỉ là một Amngôi sao bay

_

Tạo Emhoá thật là cao tay: không để giống loài này chung tiếng nói
BmGiếng trong giếng trong giếng, cứ mỗi lần trèo là một cái giếng mới
EmĐi vòng quanh vòng quanh hay thực sự là đang tiến tới
Ta thấy Ambuồn vì cứ vài ngày trên thời sự sẽ lại có thêm một cuộc Emchiến mới
Thôi thì đành Bmvậy, mình nhỏ quá đâu có biết làm sao
Làm một Emchiếc lá nhỏ, đung đưa xa tít cành cao
AmNày gió ơi... thổi nhẹ...làm Emơn! Bm Em

_

Luôn Amtin rằng con đường kia trong một mai thôi mấp mô
EmMiệt mài đi và đi dù phía trước còn nhấp nhô
BmSương đọng trên làn mi mặt trời lên và nó sắp khô
Chỉ Emmong đời cho bình yên, đôi bàn tay này chắp vô
Luôn Amtin rằng con đường kia trong một mai thôi mấp mô
EmMiệt mài đi và đi dù phía trước còn nhấp nhô
BmSương đọng trên làn mi mặt trời lên và nó sắp khô
Chỉ Emmong đời cho bình yên, đôi bàn tay này chắp vô

_

60

Để lại một bình luận