Ngỡ Là Dĩ Vãng


Tone gốc: Em

ChuChu

Điếu Emthuốc, lụi tàn trên những ngón Bmtay
Giọt Amnước mắt đắng, trống vắng rơi cho người Bmta đắm say (giờ đây vút bay)
Nhìn Emngắm khói thuốc cứ thế tung bay ở Bmkhắp chốn đây
Làn Amkhói đó mãi mãi chẳng thể nào chạm Bmđược tới mây. (ôi tiếc thay)

_

Ta Emôm một mối tình ngỡ là dĩ vãng
BmNhớ nhung bóng hình trầm mình mãi trong vỡ tan
Chăm Amhoa hoa úa tàn vì người chăm lòng bất mãn
BmIm lặng ngỡ ngàng lại bật khóc nơi nghĩa trang

_

Mình từng Emhứa bên nhau suốt kiếp nhưng hiện giờ Bmtại sao
Người lại Amgiấu tim tôi đi mất kiếm đâu để Bmthay vào
Một người Emgiữ ai kia lại buông xuôi lạc vào Bmkhổ đau
Chỉ là Amgiấc chiêm bao tự mình nhắc không sao chẳng Bmthể nào.
Từng giọt Emnắng ban mai chiếu xuống báo hiệu một Bmngày mới
Mà giọt Amnước mắt rơi để tiếc thương thay tình Bmđã cũ
Hòa Emtiếng chim ca sao chẳng vui như thường Bmđược nghe
Thượng Amđế nơi đâu, ngài chẳng nghe câu cầu Bmnữa rồi

_

Ngơ Emngác, ngập ngừng đâu nỡ xóa Bmđi
Từng Amấy kí ức lắm lúc yên vui dù Bmai nói gì em tiếc chi
Tình Emyêu thế đấy có phải ai đâu nào Bmcũng giống nhau
Nhiều Amlúc chẳng muốn phải nghĩ nhưng đâu thể Bmnào, biết sao cũng chẳng biết sao

_

EmCơn mưa kéo tới, mưa rơi rơi ướt hết Bmvai
Càng làm đau Amthêm, lòng tô lên màu chênh vênh
Như thế giới chẳng có Bmai ta tựa vào
EmLá cố giữ lấy mưa bay bay khó thế Bmsao?
Siết nắm tay thở Amdài đau không thể Bmphai

60

Để lại một bình luận