Tone gốc: B
Tuấn Võ
_
Đã thật nhiều Bmaj7 năm trôi qua, chúng ta giờ là D#m7 gì ?
Thật nhiều lần tay đan tay, trái tim đã thầm Emaj7 thì, bao điều ở trên đời
Tại C#m7 sao em ơi, giờ anh lại chơi F# vơi ?
_
Nhưng anh cũng chẳng thể Bmaj7 biết được là
Sao em lại thích anh ta ? Một người vừa D#m7 mới biết đây
Em đã trao ánh mắt say hương Emaj7 men tình
Đạp C#m7 đổ tất cả cảm xúc của chúng F# mình
_
_
Tại sao anh luôn phải Bmaj7 giấu tất cả ấm ức, và tự nhận mình là người yếu đuối
Mắt Emaj7 em và mái tóc em, làm C#m7 sao anh có thể F# quên ?
_
Đã D#m7 cố hết sức để giữ lại điều ngọt ngào, vài giây là quá ngắn
Làm Emaj7 sao để cho em C#m7 biết, F# yêu em anh như hoa hướng dương
Chỉ hướng về B phía em
_
Trong D#m7 lòng là nhiều câu hỏi (hỏi gì ?)
Vì Emaj7 sau bao lâu anh không chắc, em liệu đã từng thích anh F# chưa, hỡi người ?
_
Thật sự là nhiều Bmaj7 lúc, anh cũng chẳng biết phải nên làm sao
Chỉ nhìn bầu trời đầy D#m7 nắng cứ thế biến mất, tim anh lại đau
Anh biết anh đâu có Emaj7 nên như vậy, đâu nên cứ mãi như vậy, phải F#sus4 không ?
Nhưng F# mà
_
Tại sao anh luôn phải Bmaj7 giấu tất cả ấm ức, và tự nhận mình là người yếu đuối
Mắt Emaj7 em và mái tóc em, làm C#m7 sao anh có thể F# quên ?
_
Đã D#m7 cố hết sức để giữ lại điều ngọt ngào, vài giây là quá ngắn
Làm Emaj7 sao để cho em biết, lòng C#m7 anh đã yêu da F# diết, háa B haa
_
Phải Bmaj7 chi anh có trong tay bao D#m7 phép màu
Để vơi đi cơn đau sau những Emaj7 vết khâu
Mà từng C#m7 ấy thời gian cũng quá đủ cho một người
Chẳng D#m7 biết đến anh, chẳng G#m7 nhớ đến anh
Chẳng D#m7 mấy khi nhắc tên G#m7 anh, hàa haa Emaj7 háa
_
Chỉ C#m7 có những kẻ ngu si như anh F# mãi cứ mơ mộng
_
Nhưng lòng D#m7 vẫn cố chấp dẫu biết rằng mình sẽ là lựa chọn sau cuối
Mắt Emaj7 em và mái tóc em, làm C#m7 sao anh có thể F# quên ?
_
Đã D#m7 cố hết sức để giữ lại điều ngọt ngào, vài giây là quá ngắn
Làm Emaj7 sao để cho em biết, lòng C#m7 anh đã yêu da F# diết, háa B haa
_
Chỉ C#m7 có những kẻ ngu si như anh F# mãi cứ mơ mộng, hàa haa Bmaj7 háa
_
60

