Tone gốc: Am
Lâm Tuấn
Những nốt thăng Dm trầm vô định G không thể giữ cô C ấy
Không nói F ra thì nặng lòng, nhưng nói Em ra lại là người Am sai
Tìm Dm cách quan tâm nhưng Em trở thành kẻ vô Am tâm
_
Nhưng Dm kẻ đáng thương lại G chính là người trong C gương
_
Bầu trời năm F ấy đã hóa một màu, hoàng hôn nấp Em sau nơi phía chân trời
Sao ta Dm phải, tiếc nuối G mãi một ánh hoàng C hôn
Chiều hôm F ấy đã tắt G nắng, người yêu Em chơi là người Am thắng
Những nuông Dm chiều chỉ tạo Em nên một kẻ vô Am ơn
_
Sau giông F bão cũng hoá cầu vồng, chỉ còn bão Em giông đặt chỗ trong lòng
Trái đất tuy Dm tròn, không có G nghĩa là sẽ gặp lại C nhau
Ta chỉ F là một kẻ G ngốc, luôn cười Em nhưng chẳng hạnh Am phúc
Niềm tin Dm đã vỡ vụn nhặt làm Em chi để xước đôi Am tay
60

