Tone gốc: A
Đức Trường
_
Dù đã mấy Em7 khi mưa tuôn ướt nhòe đôi Dmaj7 mi
Dưới cánh hoa C#m7 , vẫn có một người Bm7 luôn đứng chờ em
Đã Dm bấy nhiêu ngày tháng Amaj7 qua
_
Rồi lại bước Amaj7 sang đông qua mang E/Ab chút gió gần F#m7 nhà
Có lẽ cơn giông đã Em7 cuốn em về lại nơi bắt Dmaj7 đầu
Em về lại nơi bắt C#m7 đầu
Còn anh vờ như Bm7 vết thương này không tên
Nhưng nỗi Dm đau kia, anh thì lại chẳng Amaj7 quên
_
Chẳng phải người Amaj7 điên đâu, nên lòng E/Ab này anh cũng biết F#m7 buồn
Nhìn em bên Em7 ai, vui đùa rạng ngời, anh bất giác Dmaj7 nở nụ cười
Em thuộc về C#m7 nơi vốn dĩ
Anh chẳng phải Bm7 kẻ nên nghĩ, suy nhiều Dm thêm
Forget me Amaj7 now
_
Nhường em cho Amaj7 ai khác, là điều E/Ab mà anh chẳng F#m7 muốn
Phải chăng thế Em7 giới này, kẻ dại khờ chẳng có lấy Dmaj7 nỗi cuộc tình
Phải tập quen C#m7 nỗi muộn phiền, vì ai cũng Bm7 ngỡ anh điên
Thật ra anh Dm chỉ mong em luôn bình Amaj7 yên
_
_
Để trái tim anh hong Em7 khô hết đi mớ cảm xúc ở trong lòng
Ngặt nỗi lí Bm7 trí anh không thể hơn được con Dm tim
Noo, babe, baAmaj7 be
_
Nhưng bởi vì Amaj7 anh nuông chiều thứ E/Ab cảm xúc F#m7 này
Biết được Em7 đâu mưa giông kéo đến lấp Dmaj7 đầy, như một khúc C#m7 ca
Giờ anh đành phải Bm7 buông bỏ hết mọi thứ về đôi Dm ta
_
Chẳng phải người Amaj7 điên đâu, nên lòng E/Ab này anh cũng biết F#m7 buồn
Nhìn em bên Em7 ai, vui đùa rạng ngời, anh bất giác Dmaj7 nở nụ cười
Em thuộc về C#m7 nơi vốn dĩ
Anh chẳng phải Bm7 kẻ nên nghĩ, suy nhiều Dm thêm
Forget me Amaj7 now
_
Nhường em cho Amaj7 ai khác, là điều E/Ab mà anh chẳng F#m7 muốn
Phải chăng thế Em7 giới này, kẻ dại khờ chẳng có lấy Dmaj7 nỗi cuộc tình
Phải tập quen C#m7 nỗi muộn phiền, vì ai cũng Bm7 ngỡ anh điên
Thật ra anh Dm chỉ mong em luôn bình Amaj7 yên
_
60

