Tone gốc: G
Lâm Phúc
QuocKiet
Sao cứ lắm Bm lúc cô đơn thế Em này phải D7 chăng tình ta đã C hết
Đậm Cm sâu từng hồi ức Bm kia chạy E7 về nơi ngăn ký Am ức
Bỏ quên thật A7 lâu liệu đã đến nơi dừng D7 chân
_
Cuộc đời vốn không đổi G thay được gì cho đến khi ta phải D/F# đành chấp nhận
Sẽ không Em ai ưu tiên mình là duy nhất và cũng Bm chẳng có ai lắng nghe
Và hóa ra C em là một cơn Cm gió đầu mùa đến bên Bm anh chỉ để trêu Em đùa
Rồi ai sẽ Am đón đưa em về nhà rồi ai sẽ D7 dang tay ôm lấy em
Nhìn dòng thời G gian bỏ quên trong lòng em có D/F# đau khi anh nhắc đến
Đừng ướt Em mi khi ta lìa xa chỉ là hết Bm duyên với nhau thôi mà
Giữa dòng C đời mênh mông ta Cm cố gắng lên mà Bm sống với vết thương Em lòng
Rồi ta cũng Am phải chấp nhận vẫn sẽ mỉm cười với D7 những điều làm mình đau
_
Anh cũng C biết mình chẳng còn hy vọng Nên chọn cách đi lùi về sau
Em cũng phải Cm tìm Cho mình cuộc đời mới Còn anh vẫn tìm kỷ niệm về nhau
Anh thì vẫn Bm hay thường xuyên nhắc đến Dù là quá khứ đó làm anh không vui
Anh thì chẳng Em còn điều gì để mong đợi Chỉ mong là hạnh phúc Sẽ tìm tới em thôi
Nên là anh phải C đi Phải đành chấp nhận Buông bỏ hết tất D cả Để nhìn em phía trước
Phải tập quên Bm đi Những ngày còn có em Và phải tập làm Em quen Em cùng ai khác bước
Mặc cho nỗi Am buồn này vẫn sẽ ở đây Để những nỗi đau Bên trong thân xác ấy
_
Cuộc đời vốn không đổi G thay được gì cho đến khi ta phải D/F# đành chấp nhận
Sẽ không Em ai ưu tiên mình là duy nhất và cũng Bm chẳng có ai lắng nghe
Và hóa ra C em là một trong Cm những đóa hoa dịu Bm dàng đến nhưng chỉ ghé Em qua
Rồi ai sẽ Am đón đưa em về nhà rồi ai sẽ D7 dang tay ôm lấy em
Nhìn dòng thời G gian bỏ quên trong lòng em có D/F# đau khi anh nhắc đến
Đừng ướt Em mi khi ta lìa xa chỉ là hết Bm duyên với nhau thôi mà
Giữa dòng C đời mênh mông ta Cm cố gắng lên mà Bm sống với vết thương Em lòng
Rồi ta cũng Am phải chấp nhận vẫn sẽ mỉm cười với D7 những điều làm mình đau
_
Cuộc đời vốn không đổi G thay được gì cho đến khi ta phải D/F# đành chấp nhận
Sẽ không Em ai ưu tiên mình là duy nhất và cũng Bm chẳng có ai lắng nghe
Và hóa ra C em là một cơn Cm gió đầu mùa đến bên Bm anh chỉ để trêu Em đùa
Rồi ai sẽ Am đón đưa em về nhà rồi ai sẽ D7 dang tay ôm lấy em
Rồi C ai cũng cần phải D có Nỗi Bm đau để mình lớn Em lên
Mình đành pAm hải chấp nhận những D7 điều tổn G thương
60

