Tan Đi


Tone gốc: Bm


Sweet Liquor

BmCứ thế, kim giây đưa tay may cho anh chiếc Aáo thật đẹp
Cho anh buông đôi tay một chiều nắng Emtắt nhạt màu
Sau bao nhiêu đêm mơ chẳng tìm thấy Gánh mặt trời cứ thế chơi vơi

_

Nếu như tuyệt Bmvọng không phải là thứ nên được viết ra thành bài hát
Anh biết làm Bmgì với mớ tài sản mình có được sau bao ngày tháng
Anh biết làm Agì khi những cảm giác cứ đến, nhưng không sao phản kháng
Sẽ chẳng Aai cảm thông cho anh nếu anh chỉ sống trong nhàm chán.
Họ nói Emnụ cười là liều thuốc nhưng nỗi buồn đâu là căn bệnh...
Họ cho rằng Emanh chỉ quá tải thôi vì thế đừng nên quan trọng hoá
Họ tin thời Ggian rồi sẽ hiểu chuyện và sự trưởng thành là một khoảnh khắc
Và tất cả Gmọi thứ cần cải thiện chỉ là ánh nhìn của một ánh mắt và để rồi
BmKhông cần dùng đến công cụ khát vọng ném anh lên mặt trời với một mớ sáp trên lông vũ
Anh đã Atự cô lập quá lâu để nhớ bạn bè từng đông đủ
Anh cũng Ađã mơ mộng quá nhiều để nói dạo này mình không ngủ
Anh nói Emtheo đuổi những bài hát những chỉ vẽ thêm nhiều bức tranh
Giấc mơ Emanh chọn nuôi quá lớn, để giết thời gian làm thức ăn
Anh đã Gmong gì hơn ngoài rap, và ăn gì khác ngoài chính anh
Anh đã Gviết bao nhiêu bài hát, chỉ để thinh lặng với chính anh.

_

BmCứ thế, kim giây đưa tay may cho anh chiếc Aáo thật đẹp
Cho anh buông đôi tay một chiều nắng Emtắt nhạt màu
Sau bao nhiêu đêm mơ chẳng tìm thấy Gánh mặt trời cứ thế chơi vơi

_

BmMột mình giữa căn phòng, ya Một mình ở giữa căn phòng, ya
BmMột mình giữa căn phòng với nỗi cô độc lớn lên dần
Ánh Ađèn bị nhốt ngoài khung cửa sổ hy vọng bị nhốt trong phòng, ya
Bóng Ađêm giờ như một cái miệng lớn Ăn một cách âm thầm, ya
Im Emlặng là lời nói chân thật nhất ra đi là cách ân cần nhất
Người Emkhông linh hồn cũng không vật chất gì Đâu ai là kẻ thân mật nhất
Kìa Gmưa trên đầu, khói bay trên mặt đất mưa ở bên ngoài khói vây căn phòng trống
Người Ghai, ba giờ sáng vẫn không chợp mắt được tâm tư gào thét bên trong một góc
Sự Bmđều đặn, ngắt, trong nhịp thở Bức bách quá, không kịp thở
Từng nhịp điệu Bmvỡ, nát bên tai oh Gấp gáp quá không kịp ngỡ
Nhìn đâu thật Axa xăm ngoài ban công nhìn ra cơn mưa lâm râm rơi bên hiên nhà trong thâm tâm
EKhông mang theo một chút gợn sóng Người như tảng đá bất động đó đã trăm năm
Không còn quan Emtâm Chẳng buồn đoái hoài Không một lời nói Buông làn khói dài Gục đầu bên ô cửa sổ
Emnhắm nghiền mắt, để mặc chiếc đắm thuyền đắm Chìm vào trong tâm trí Qua một ô cửa nhỏ
Trong một Gkhoảnh khắc, chẳng còn tiếc nuối Màn đêm tiến tới, ghì giây phút yếu đuối vào trang viết cuối
Thời gian thấm Gthoắt Tích tắc rút ngắn dần Đâu rồi dấu vết Ánh sáng trước mắt

_

BmCứ thế, kim giây đưa tay may cho anh chiếc Aáo thật đẹp
Cho anh buông đôi tay một chiều nắng Emtắt nhạt màu
Sau bao nhiêu đêm mơ chẳng tìm thấy Gánh mặt trời cứ thế chơi vơi

60

Để lại một bình luận