Tone gốc: Em
Thu Hà
Người nâng nhành hoa sợ sương Em gió rụng rơi
Trăng sáng đầy vơi tỏa đến tận nơi đêm D khuya lả lơi
Ngọt ngào ấm áp như đương thời C xuân thì
Người đời vẫn thấy em như một B7 mị kỳ chỉ vì được người nâng niu.
_
Mà tâm Am can quen rồi lời ca B7 chứa chan
Dù mưa Em trôi gió cuốn hòa nước mắt phai nhòa ước D muốn
Em luống trông Am tin chàng năm sáu canh mơ B7 màng
Dầu sai ong bướm phong trì tao Em khang
_
Giọt mưa nào rơi làm ướt Em đẫm lời ca
Ôm lấy lòng ta năm tháng dần qua canh D khuya xót xa
Người tìm kiếm giấc mơ xa vạn C thẫn thờ
Người ngồi dưới ánh trăng trôi buồn B7 sương mờ nên giờ chịu hà vì ai
_
Mà tâm Am can quen rồi lời ca B7 chứa chan
Dù mưa Em trôi gió cuốn hòa nước mắt phai nhòa ước D muốn
Em luống trông Am tin chàng năm sáu canh mơ B7 màng
_
Đò ai Am đưa cho người về nơi B7 chốn xưa
Đèn dầu Em khuya sắp tắt trời tím ngắt hoa D tàn heo hắt
Em luống trông tin Am chàng năm sáu canh mơ B7 màng
Dầu sai ong bướm phong trì tao Em khang.
60

