Bài hát số 4


Tone gốc: C

C.N.T

Màn đêm buông C xuống, là lúc em đã rời Am xa
Chỉ còn nơi F này, mình G tôi với những đêm C dài
Ngân nga F bài nhạc năm G xưa tôi viết, Em trao về em cùng Am những ước mơ
Nhưng tất F cả chỉ là, một F mình tôi mang G xót xa

_

Mùa thu năm C ấy, cành lá xác xơ đầy Am sân
Như bao hy F vọng, cùng G em đi chung lối C về
Tôi F chợt nhận ra tôi G chẳng xứng đáng, Em đi cùng em về Am phía hoàng hôn
Vì nơi F ấy còn người đợi F em, em hãy cứ G đi
Chỉ vì quá cô C đơn, tôi đã G trao yêu thương sai Am người
Chỉ vì một ánh F mắt nhỏ bé, đã G khiến tim tôi mềm C yếu
Chiều hoàng hôn buông F xuống nơi ấy xin G hãy mang theo tình Em yêu của tôi đi Am cùng
Màn đêm F sẽ xoá hết những C yêu thương trao về Dm em

_

Dù biết yêu C em, tôi sẽ G mang đau thương ngàn Am lần
Nhưng làm sao lý F trí có thể ngăn G cản con tim được C đây?
Xin một lần yếu F đuối đằng sau đôi G mắt cô đơn nhìn Em theo bóng em xa Am dần
Nơi cuối F trời, hoàng hôn G đang gọi C tên.

60

Để lại một bình luận