Tone gốc: C
EnD Khánh
Mùa C thu năm ấy Chúng ta cùng Am nhau tựa đầu vào vai
Anh F hát câu ca dành riêng cho nàng Em Fm vẽ đôi ta, để đều đôi bên.
Rồi C mùa đông đến Chỉ còn mình Am anh đi tìm hơi ấm thân quen
Lạc trong thành F phố chật chội Fm Lục
lại những khoảnh G khắc hôm nao minh còn bên nhau.
_
Góc phố vẫn lên C đèn Chiếc ghế sao hiu quạnh
Đường kia sao mòn Am lối Chiếc lá vẫn cứ rơi
Biết em ở F đâu, chẳng thể nào tìm nhau
Đành thôi chôn Fm giấu kí ức u sầu.
Là em đã bên ai C rồi Cố cắn đôi môi lại
Không cho mình được Am khóc Nhưng nước mắt cứ rơi
Bởi vì F anh vì anh vì anh quá yếu đuối
Không thể Fm mang thể mang thể mang lại hạnh G phúc Cho C em.
_
Trời tháng C hai mùa xuân gọi đến Nỗi nhớ Am em bắt đầu gọi tên
Họ ấm F êm trong đêm giao thừa Chỉ còn mình Fm anh cứ mãi mong G chờ
Bỗng vô C tình giật mình thức giấc Trời tháng Am 6 xuân tan hè sang
Những tiếng F ve râm ran, như đang Gọi tên G em
_
Góc phố vẫn lên C đèn Chiếc ghế sao hiu quạnh
Đường kia sao mòn Am lối Chiếc lá vẫn cứ rơi
Biết em ở F đâu, chẳng thể nào tìm nhau
Đành thôi chôn Fm giấu kí ức u sầu.
Là em đã bên ai C rồi Cố cắn đôi môi lại
Không cho mình được Am khóc Nhưng nước mắt cứ rơi
Bởi vì F anh vì anh vì anh quá yếu đuối
Không thể Fm mang thể mang thể mang lại hạnh G phúc Cho C em
_
Em từng F hứa sẽ mãi, vẫn ở bên anh rồi Em trao yêu thương từng Am nhịp mong manh
rồi ngày Dm sau chẳng còn bên G nhau, như 2 ta đã C từng.
Còn bao hạnh F phúc cứ thế, dần dần biến mất Người Em quay lưng đi, lệ Am sầu hoen mi
Tình yêu Dm xưa giờ đây Vụt theo cơn G gió. G#
_
Góc phố vẫn lên C# đèn Chiếc ghế sao hiu quạnh
Đường kia sao mòn A#m lối Chiếc lá vẫn cứ rơi
Biết em ở F# đâu, chẳng thể nào tìm nhau
Đành thôi chôn F#m giấu kí ức u sầu.
Là em đã bên ai C# rồi Cố cắn đôi môi lại
Không cho mình được A#m khóc Nhưng nước mắt cứ rơi
Bởi vì F# anh vì anh vì anh quá yếu đuối
Không thể F#m mang thể mang thể mang lại hạnh G# phúc Cho C# em
60

