Tone gốc: Em
Đức Anh
Du Uyên
Tự nhìn Am xem em quá tổn thương Em quá nhiều nỗi buồn vương đêm F#m7b5 về tự cười trước B7 gương
Dù cho Am có là điều nhỏ nhất Em cũng chẳng có mà mất em F#m7b5 tự phải ôm lấy B7 em
_
Bao nhiêu niềm Am đau ở trên cõi D đời ngày em G đi em sẽ trả C lời
Cứ đem con Am tim chơi vơi mong D đợi 1 cơn G mưa rơi
Một bài C hát cất lên không D lời người ta Bm cũng cứ thế xa Em rời
Người khách không Am mời, em F#m7b5 ơi em lại B7 chơi vơi
_
Chẳng lẽ em lại Em không đáng để yêu D thương hay tình yêu của C em quá đỗi tầm G thường
Thời Am gian đẹp nhất gọi Em là thanh xuân vậy F#m7b5 thì thanh xuân em B7 đâu
Ngồi lặng yên bên Em hiên có một cơn D mưa câu hỏi cũ hiện C lên biết sao cho G vừa
Tình Am yêu rộng lớn cho Em người cô đơn thôi F#m7b5 em tìm về chính B7 em sẽ tốt Em hơn
_
Giữa thành Em phố trong màn mưa em chẳng D có 1 người đưa có phải C đã đến mức dư G thừa
Thì thôi tàn Am nhẫn một lần hơn Em đau trăm lần đâu còn điều F#m7b5 chi đến nỗi bận B7 tâm
Chỉ là lời Em hứa phía sau nụ D cười đã làm C em cứ ngỡ mặt G trời
Tình yêu vốn Am dĩ chỉ là đớn Em đau thôi mà chờ F#m7b5 trôi những tháng ngày B7 qua
_
Ánh đèn Am đường rọi theo bước D em về nơi G cô đơn
Rồi ngày mai C đến cũng chẳng 1 D người bên em tự Bm hát khúc ca êm Em đềm
Mây giữa Am trời em F#m7b5 ơi cứ hoài chơi B7 vơi
_
Chẳng lẽ em lại Em không đáng để yêu D thương hay tình yêu của C em quá đỗi tầm G thường
Thời Am gian đẹp nhất gọi Em là thanh xuân vậy F#m7b5 thì thanh xuân em B7 đâu
Ngồi lặng yên bên Em hiên có một cơn D mưa câu hỏi cũ hiện C lên biết sao cho G vừa
Tình Am yêu rộng lớn cho Em người cô đơn thôi F#m7b5 em tìm về chính B7 em sẽ tốt Em hơn
60

