Tone gốc: F#m
Minh Đinh
… Ngày em quên tên F#m anh
Không mây, không mưa, không gian trongE lành
Không trăng, không sao, không lấp F#m lánh
Không mang ấm áp cũng không giá E lạnh
… Ngày em quên tên F#m anh
Không tin, không nghe nhưng không E đành
Không đau, không sao là anh đáng trốn F#m tránh
Mọi thứ cứ lặng lẽ không quá E nhanh, rồi lạnh trong xanh
Vào một ngày em quên tên F#m anh
… Anh là ai sao em không E nhớ?
Anh là ai hay mình gặp trong giấcF#m mơ?
Anh là ai trong cuộc đời E tôi?
Anh là ai nay tôi đã quênF#m rồi
… Khi em đi anh luôn tin không phải hôm nay thì một ngày nào đó sẽ E tới
Là khi tâm tư anh lang thang với kí ức chắp vá và đang muốn nghỉ F#m ngơi
Đặt bút xuống hít một hơi, liệu để quên đi có cần một ngườiE mới
Liệu còn ai giữa cả một thế giới có thể cùng bên anh đến suốt cuộcF#m đời?
… Sóng gió đến không mời, rồi bước đi giống một tròE chơi
Kí ức về nhau dần vơi, nhanh hơn những gì anh có thể ngờ F#m tới
Lần này anh không ướt gối mà chỉ nhẹ nhàng như là áng mây E trôi
Lòng chỉ lặng một chút thôi vì dòng cảm xúc trong anh chết lâuF#m rồi
Bao nhiêu góc phố, bao nhiêu cơn mưa ta E qua
Bao nhiêu nét chữ, bao nhiêu hương thơm đóa F#m hoa
Bao nhiêu kí ức, bao nhiêu ngày dài em chọnE xóa nhòa
… Ngày em quên tênF#m anh
Không mây, không mưa không gian trong E lành
Không trăng, không sao, không lấpF#m lánh
Không mang ấp áp cũng không giá E lạnh
… Ngày em quên tênF#m anh
Không tin, không nghe nhưng không E đành
Không đau, không sao là anh đáng trốn F#m tránh
Mọi thứ cứ lặng lẽ không quá E nhanh, rồi lại trong xanh
Vào một ngày em quên tênF#m anh
Chỉ là thằng đầu xanh lại còn cắtE moi
Nhưng điều em trót E chọn như lưỡi dao
… Ai bảo mày sẽF#m quên sau không lâu
Thời gian đưa taE đến nơi không đau
… Nếu quên là dễF#m dàng ai cũng luyện được hết
Chỉ mong là lúc E nào em cũng hạnh phúc vào
… Ngày em quên tênA anh
KhôngG#m mây, không mưa, không gian trong C#m lành
KhôngC# trăng, không sao, không lấp F#m lánh
Không mang ấp áp cũng không giá E lạnh
… Ngày em quên tên F#m anh
Không tin, không nghe nhưng khôngE đành
Không đau, không sao là anh đánh trốn F#m tránh
Mọi thứ cứ lặng lẽ không quá nhanh, rồi lạnh trongE xanh
Vào một ngày em quên tên F#m anh
… Anh là ai sao em khôngE nhớ? (Vào một ngày em quên tên anh)
Anh là ai hayA mình gặp trong giấc F#m mơ? (Và một ngày em quên tên anh)
Anh là ai trong cuộc đời E tôi? (Rồi một ngày anh quên tên em)
Anh làEm ai?B
… Thật lòng anh Bm si sau vài ly vì luôn nghĩ game là dễ (game là A dễ)
Bằng sự hoang mang một buổi sáng nhớ đáng ra em là thế (huh ra C#m là Bm thế)
Chẳng phải là vua bởi vì thua trong cuộc đua anh về A trễ (thua)
60

