Tone gốc: Em
Phan Ngọc Luân
Thật lòng anh C đau đau D lắm nhưng ai nào Em biết được
Chuyện tình đôi Am ta có D lẽ sẽ trôi về hai G hướng
Người đàn ông C khác đã đến và D thương em Bm như cách anh đã Em từng
Khiến Am em vui như Bm chưa bao giờ Em được vui.
_
Màu buồn trong C khóe mắt, anh D khép đôi mi và Em cảm nhận
Sự thật bao Am lâu nay, yêu D em là điều anh G không xứng
Hàng vạn mảnh C ghép chẳng thấy hợp D với ai Bm như chúng ta đã Em từng
Từng Am xem nhau như Bm là sinh mệnh của Em nhau
_
Người đàn ông C ấy có lẽ tuyệt lắm nên mới Bm được em thương
Chỉ vừa hỏi Am tới người ấy em D đã vội bênh G vực
Một đời nuôi C nấng yêu thương chăm lo mọi Bm thứ không ngừng
Đến cuối Am cùng chỉ đổi Bm lại hai từ: "không Em xứng".
_
Một đời vun C vén xơi trồng hạnh phúc vì một Bm người ta thương
Vậy mà hạnh Am phúc chưa tới đã D vội vỗ cánh G bay
Vậy thì cũng C đã đến lúc anh phải tìm Bm cách rút lui
Chúc em sau Am này hạnh phúc Bm hơn em từng mong Em muốn
60

