Tone gốc: G
Thái Huệ
Kìa G mây, lững lờ làm D chi chẳng chịu theo Em gió
Bay về chân C trời cùng đón nắng D mai
Và G em, hững hờ tình D tôi chẳng lời hồi Em đáp
Tôi vẫn thẫn C thờ đợi D chờ nắng kia G tàn phai
_
Tự hỏi rằng G mây hay mây cũng sợ vụt D tan nên xa lánh hoài cơn Em gió
Đâu hay gió kia vô C hình cứ mãi lặng yên dõi D theo
Và hỡi người G ơi yêu anh có phải là D sai cô đơn nuốt trọn hạnh Em phúc
Mỗi khi thấy anh vui C cười bên D một người cũng G yêu anh
_
Gượng cười buông G tay để anh chẳng lo chẳng cần bận Em tâm chi nữa đến em
Dẫu biết C rằng, trái tim em chẳng thể D buông
Đoạn đường maiG sau nếu có lẻ loi chỉ cầu mong Em anh một lần ngoảnh lại
Để C thấy em D vẫn luôn âm thầm G trông theo
_
Một lần G thương rồi suốt khiếp vấn vương lạc vào trong những mơ tưởng hoang đường
Để thấy Em người dù chỉ là sương khói vẫn mỉm cười hiu quạnh giữa phong sương
Nơi cơn C gió được thổi về hướng mây nơi con tim vơi bớt nhớ thương này
Không ngày D xa không còn ngày tủi hờn duyên phận chẳng thể nắm trong tay
Và dẫu G người là trăng nơi đáy nước là hoa nở ở trong gương
Là những Em thứ chẳng thể nào mong ước vẫn nguyện lòng xin được mãi đơn phương
Nhưng C sợ trọn kiếp chẳng thể quên nhau thì sẽ khiến cả hai cùng khổ đau
Nên đành vùi D sâu yêu dấu ấy để nỗi sầu theo mộng suốt đêm thâu
60

