DmRồi xe hoa Gtiễn người đi Cgiọt nước mắt chẳng còn để Fnhòe mi
DmDù với tay níu cũng chẳng E7còn gì quên Amhết thuở hàn A7vi
DmRồi ngày sau biết Gcó gặp nhau Ccòn có thể thấy nhau như Fngày đầu
DmNgày đó hai đứa xa xôi E7nghèo giàu gật Amđầu mỉm cười bước mau A7
DmNgười đi khuất Gxa phương trời Cnghìn dặm mịt mờ một đời Fgấm hoa
DmGóc phượng già giờ chỉ E7còn mỗi ta chàng Amnhạc sỹ nghèo từng chiều bên sông ca A7hát
DmĐiệu nhạc với Gtiếng đàn là Ccả một trời lòng vàng Fước ao
DmCầu người được vẹn E7toàn mãi sau nghìn Amtrùng dặm trường vẫn sẽ kết nối nhau.
DmMười năm sau giữa Gchốn phồn hoa Cgặp cố nhân giữa miên man Fdòng người
DmNgười đứng nơi đó chỉ biết E7mìm cười di Amảnh với tàn A7hương.
DmDòng xe tang thương Gtiền người đi Cbuổi sáng hôm ấy sinh ly Ftử biệt.
DmHoà giữa nhân thế ta đưa E7người về tạ Amtừ vào lòng đất sâu A7
DmNgười đi khuất Gxa cõi đời để Clại một người giữa chiều Fnghĩa trang
DmMưa nặng hạt sợ E7nhoè áo quan chàng Amdùng người mình làm dù che cho di A7ảnh
Sợ Dmai ướt thân giữa Gđời Cnào ngờ mình lại là kê Fướt tim
DmƯớc một ngày mình E7lại có nhau là Ammột ngày nào đó của kiếp sau.