Tone gốc: Am
Võ Đăng Khoa
Sếp của Am tôi xinh đẹp như tiên
nhưng mà trong lòng E cô nhiều ưu phiền.
Nhan Am sắc cô đây tự nhiên bao người E qua nhìn cô là mê liền.
Làm Am sếp có trăm bề khó
Vạn vấn E đề cần phải đắng đo
Xin miệng Am đời thị phi phi hiểu cho
So đo E chi mà tội nghiệp sếp
_
Hóa Am đơn như lúa trên nương, tiền
điện tiền E nước rồi lại tiền lương
Làm Am sếp là số cô đơn, lặng E thinh lại kêu tự kỷ
Nói Am nhiều bảo dành phần hơn khi
phận của E sếp không ai ngẫm nghĩ .
_
Cuộc Am sống lắm lúc khốn khó khiến G chúng ta
Nhiều phen vấp F ngã nhiều khi G chỉ muốn sa Am đà.
Phận Am sếp lắm rắc rối chẳng dễ nói G ra
Đàn em hãy F cố nhẹ nhàng yêu G thương hơn nhiều E nhé !
_
Vậy làm gì Am giờ?
Vậy giờ làm G sao?
Vậy giờ phải F ráng như thế G sao như thế Am nào?
Hey, sếp mình là sinh vật G quý
Hey, sếp mình là sinh vật F quý
Hey, sếp mình là sinh vật E quý
_
Là cơm G áo trong vòng tay
Nhiều khi tôi F hay ăn vạ lây
Ôi sao làm G sếp rối thế này
_
Là cơm G áo trong vòng tay
Nhiều khi tôi F hay ăn vạ lây
Ôi sao làm E sếp rối thế này
_
_
Đừng Am cố xin sếp đến trễ? Sếp không G biết phải trả lời ra sao!
Đừng Am cố hỏi sếp về sớm ? Sếp không G muốn tụi mình phải xa nhau
Nhìn Am sếp tiền bạc phũ phê lắm,
nhưng thật G ra sếp khổ nào ai thấm
Tuy là Am hằng ngày sống trong nhung
gấm, nhưng thật E ra ăn xôi là chịu đấm!
_
Cuối Am năm khi tết đến phải chi cái này , G chi cái kia
Chỉ Am Muốn nhân viên êm ấm bên bánh dày , G bên kết bia
Số Am phận làm sếp đã khổ, nhiều bí G mật không dám bật mí
Nên chúng ta Am hãy yêu thương nhiều
hơn bởi vì E sếp mình là sinh vật quý !
_
_
Sếp Am mình là sinh vật G rất quý
Sếp Am mình là sinh vật rất rất rất rất E quyyýy
_
_
60

