Tone gốc: G
Việt Đỗ
Minh Hiền
_
Chân Am thành anh luôn có thừa mà sao lòng ng cứ mãi chật
Tình D yêu là một cuộc chiến ai yêu nhiều hơn thường bại trận
Sợi tơ G duyên ta cùng cuốn có một D ngày đã đứt chỉ
_
Ừm, C chia tay đi vốn là câu nói khó
Anh cứ Bm ngỡ là hai chúng ta sẽ bên nhau đến mãi mãi
Những Am ngày không còn em, anh ngập chìm trong tăm tối
Tim trống D rỗng và lòng chông chênh lửng lơ như một tảng băng trôi
Những mộng G mơ, những hẹn ước rồi cũng hóa thành tro tàn
_
Kỉ niệm anh C giữ như là dát vàng
Em bình thường đúng Bm sai nhưng lại phũ phàng
một thời mà Am nắng hoàng hôn ấy, D mối tình năm ấy
Em G treo dưới chân mây
Một thời em C cũng say bài ca anh thầm hát
Em đâu có Bm muốn yêu thương tan trên đồi cát
Nhưng chuyện đời Am xoay vòng, một mình trong phòng, nhiều lần D đau lòng
Vì mặc anh G sống với những giấc mơ xa vời
_
Tương C lai chúng ta, có lẽ không cùng chung màu sắc
Còn Bm anh chỉ mong bình yên, dưới ngôi nhà có mái gỗ
Chỉ cần Am ta có nhau, kệ dòng người cứ bon chen
Những xa D hoa vật chất đâu phải thứ cần đong đếm
Một tình G yêu bình dị, đi cùng nhau dài lâu
_
Nhưng hiện C thực vốn luôn tàn nhẫn vì tình cam đâu thể cưỡng cầu
Chỉ mong Bm những ngày sau, trong lòng em thôi đừng mang
Anh không Am muốn ta oán than, buông thêm những lời trách móc
Sao có D thể tổn thương một người mình từng trân trọng hơn vàng ngọc
Vì chuyện G đến hay rời đi, đều do ông trời sắp đặt mà
_
Kỉ niệm anh C giữ như là dát vàng
Em bình thường đúng Bm sai nhưng lại phũ phàng
một thời mà Am nắng hoàng hôn ấy, D mối tình năm ấy
Em G treo dưới chân mây
Một thời em C cũng say bài ca anh thầm hát
Em đâu có Bm muốn yêu thương tan trên đồi cát
Nhưng chuyện đời Am xoay vòng, một mình trong phòng, nhiều lần D đau lòng
Vì mặc anh G sống với những giấc mơ xa vời
_
Tất C cả ký ức về em, anh sẽ lưu vào tiềm thức
Khi màu Bm nắng vẫn ươm vàng, và lòng mình chưa nguội lạnh
Anh Am ước và mong chúa trời ban cho ta một phép màu
Em vẫn D yêu và chọn vai anh là nơi tin tưởng để nép sau
Rằng tình G yêu nơi em, chỉ lơ đãng đi lang thang
60

