Tone gốc: G
Cao Minh
Ngày G bé con thường Am7 trách.
Sao mẹ G/B chẳng mua cho con đồ C chơi.
Hình Am7 như con chẳng phải là điều mẹ D7 yêu nhất trên đời.
_
Rồi G lớn, hơn lại Am7 trách.
Sao mẹ G/B chỉ luôn quan tâm tiền C nong.
Nhiều Am7 lúc, con giận dỗi, mẹ ơi điều D7 đó có quan trọng.
_
Đến một C ngày con nhớ D ra,
chiếc xe Bm7 đạp con vẫn Em đi,
là mồ Am7 hôi mẹ rơi D xuống trong âm G thầm
Đến một C ngày khi lớn F# lên,
phải rời Bm7 xa vòng tay E7 ấy, thì Am7 con mới biết mẹ hy sinh những D gì.
_
Mẹ có G thấy con thật Bm7 ngốc khi luôn C trách mẹ ki bo.
Từng manh Am7 áo hay những bữa cơm đều là mẹ D7 lo mỗi ngày.
Mà con Bm7 có đâu để ý chỉ mải mê nghĩ E7 suy mây trời.
Đến một Am7 ngày con nhớ D7 ra thì mẹ đã rất G già.
_
Từng giây A phút con đều biết ơn khi C#m7 có mẹ bên con.
Dù đôi Bm7 lúc con là đứa hơi ngang E7 ngược và biếng lười.
Mà mẹ C#m7 có đâu để ý chỉ mong F#7 ước con nên người.
Đến một Bm7 ngày mẹ cách E7 xa thì con cũng rất Am7 già.
_
Đến một D ngày con nhớ E ra,
chiếc xe C#m7 đạp con vẫn F#m đi,
là mồ Bm7 hôi mẹ rơi E xuống trong âm A thầm
60

