Mênh mang một khúc sông Hồng


Tone gốc: D#m

Tùng Dương

D#mđây một khúc sông G#mHồng,
Lấp lánh ánh F#vàng trên mặt nước mênh Bmang, ta xuôi ngược dọc F#ngang!
Gió nắng chang C#mchang, bến bờ xốn xang, thênh thang ta F#hát… ớ D#mơ

_

G#mTa nghe sóng xô dạt dào, đôi bờ như đôi vòng Btay ôm ấp dịu dàng…ơ ớ D#m
G#mCon sông vẫn như ngày nào, nhọc nhằn hay khổ Bđau mãi mãi ngọt G#mngào
G#mTa nghe sóng xô dạt dào, như dòng đời không nghỉ Bngơi chan chứa đầy vơi… ơ ờ D#mơ
G#mCon sông vẫn như ngày nào, miệt mài mấy ngàn Bnăm mãi mãi dâng G#mtrào.
Nhớ một G#mthời, ôi khúc sông quê F#tôi, đồng đất quê D#mtôi, có nơi nào như G#mthế?
Mười tám lần vỡ G#mđê, nước trắng xóa đồng F#quê, bao xót xa não D#mnề.
Nhưng khúc sông G#mquê tôi là bản hùng ca của muôn D#mđời, nơi hóa thân hồn sông G#mnúi.
Giặc xâm phạm nơi G#mnày, lưới trời sẽ bủa Bvây, gieo kinh hoàng tan F#tác.
Nghe đâu Bđây, còn âm D#mvang tiếng G#msấm sét Tây F#Kết, cùng
Chương G#mDương, Hàm Tử F#Quan trên G#msông nước, khúc F#sông quê hương G#mtôi!
D#mđây một khúc sông G#mHồng,
Lấp lánh ánh F#vàng trên mặt nước mênh Bmang, ta xuôi ngược dọc F#ngang!
Gió nắng chang C#mchang, bến bờ xốn xang, thênh thang ta F#hát… ớ D#mơ

_

G#mTa nghe sóng xô dạt dào, đôi bờ như đôi vòng Btay ôm ấp dịu dàng…ơ ớ D#m
G#mCon sông vẫn như ngày nào, nhọc nhằn hay khổ Bđau mãi mãi ngọt G#mngào

_

G#mTa nghe sóng xô dạt dào, như dòng đời không nghỉ Bngơi chan chứa đầy vơi… ơ ờ D#mơ
G#mCon sông vẫn như ngày nào, miệt mài mấy ngàn Bnăm mãi mãi dâng G#mtrào.

_

Ôi khúc sông quê F#tôi, trăn trở khôn D#mnguôi, với đất trời, nhân G#mthế.
Sông đắp đổi cho G#mđời bằng dòng nước phù F#sa, như sữa mẹ nuôi D#mngười.
Nay miền đất quê F#tôi, giữa lồng lộng đất trời, đẹp như thì con G#mgái.
Kìa bờ xôi ruộng G#mmật, rạng rỡ rừng lá Ehoa, bên triền sông bao F#la.
Trên dòng sông Bquê, nắng gió tràn trề
Ta F#hát… ta hát D#mớ ơ ờ … ta G#mhát…ta G#mhát
Trong F#nồng D#mnàn F#quê G#mta

_

60

Để lại một bình luận