Đỉnh Núi Lãng Quên


Tone gốc: Gm

Thanh Lam
Trần Thu Hà
Hà Trần

Tùng Dương

GmBao nhiêu nỗi nhớ, cỏ buồn đêm Gmvắng C
BbBiết anh có Asus4nghe nơi căn phòng Dm/Anào F7/A
F7Bao nhiêu đêm trắng, bầu trời râm Bbran
EbNgoài núi rừng xao xác bừng Bbnở.

_

Những loài hoa Gmmới, những dòng suối Bb/Fmới
Những cuộc vui Ebmaj7mới chỉ em thâu Bbđêm
Cô đơn căng đầy ngực Ctức
Mong anh, ngóng Bbanh, Fđược say với anh. Bb

_

F7Dịu ngọt một đời nếu là Bbsống với anh
Được ngủ một ngày nếu là Cm7/Bbchết với anh Bb
Được yêu như cứu Danh, Fyêu như hình bóng Bbanh.

_

Xa loài hoa Bbấy, xa ngọn núi ấy
Nơi mà em Bb7chưa đi tới
Xa dòng sông Bbấy xa điệu nhạc ấy
Nơi mà em Bb7chưa bước tới.

_

Làm sao anh biết là Bbđêm vắng anh
Anh đâu Gmbiết bầu trời rợn ngợp của Ebmaj7hoang mang
Anh đâu Ebmbiết thảo nguyên gió lồng Bblộng thế nào
Anh đâu Fmbiết Cmnơi trăm bề gió Adim7
BbmNơi u buồn rẽ nhánh mọc lên ư
Rất Gm7b5nhanh cả thảo nguyên C7khao khát.

_

BbmNỗi khát lan đi, loang đi mang em về bờ suối hoang Bbmvắng
Nhức nhối lan đi, loang đi đơn côi rừng hoang Gbvắng
BmNỗi buồn xanh bốn bề nảy mầm thảo nguyên ầm Em7rung chuông Akhánh
BmEm chạy, Bmem cười, Gem nhìn, Gbadd9đỉnh núi lãng quên đang Bbgọi mời.

_

BbmGiữa phút giây cheo leo đi em lo sợ dòng suối u Bbmám
BbmGiữa phút giây cheo leo em muốn trốn khỏi bóng Gbtối
BmNỗi buồn không dừng cuộc nảy mầm tim em oằn Em7dưới nhát Abúa
BmNhư đã ở đó lâu rồi, Ganh ngồi, Gbadd9cô đơn nhìn em đang Bbtới
BmNhư đã ở đó lâu rồi, Ganh ngồi, Gbadd9cô đơn nhìn em đang Bbtới.

_

C Bb Ab Bb
Em Bb Ab Bb

_

BbLàm sao anh biết là đêm vắng anh
Anh đâu Gmbiết bầu trời rợn ngợp của Ebmaj7hoang mang
Anh đâu Ebmbiết thảo nguyên gió lồng Bblộng thế nào
Anh đâu Fmbiết Cmnơi trăm bề gió Adim7
BbmNơi u buồn rẽ nhánh mọc lên ư
Rất Gm7b5nhanh cả thảo nguyên C7khao khát.

_

BbmNỗi khát lan đi, loang đi mang em về bờ suối hoang Bbmvắng
BbNhức nhối lan đi, loang đi đơn côi rừng hoang Gbvắng
BmNỗi buồn xanh bốn bề nảy mầm thảo nguyên ầm Em7rung chuông Akhánh
BmEm chạy, Bmem cười, Gem nhìn, Gbadd9đỉnh núi lãng quên đang Bbgọi mời.

_

BbmGiữa phút giây cheo leo đi em lo sợ dòng suối u Bbmám
BbmGiữa phút giây cheo leo em muốn trốn khỏi bóng Gbtối
BmNỗi buồn không dừng cuộc nảy mầm tim em oằn Em7dưới nhát Abúa
BmNhư đã ở đó lâu rồi, Ganh ngồi, Gbadd9cô đơn nhìn em đang Bbtới
BmNhư đã ở đó lâu rồi, Ganh ngồi, Gbadd9cô đơn nhìn em đang Bbtới.

60

Để lại một bình luận