Tone gốc: C
Khánh Thi
Phan Hiển
Từng ngày C nhớ Từng đêm Em mơ
Rồi một mình Am khóc thút thít với nỗi xót xa trông F chờ
Buồn than C thở Buồn ngẩn Em ngơ
Buồn vì người Am chẳng biết đến giữa chúng ta là F duyên nợ
_
Anh như một C áng mây Bay xuôi ngược Em đó đây
Em chẳng thế Am níu anh về vòng F tay
Thương anh là C em đợi Bao lâu cũng Em thấy vui
Em theo người Am mãi, không rời người F ơiiiii
_
Dù ai nói ngả nói C nghiêng Rằng em yêu quá Em hoá điên
Mặc kệ em vẫn sẽ Am yêu và thương , chờ anh nên tình F duyên
Dù ai nói tới C nói lui Rằng em quá ngốc Em ngếch rồi
Một ngày anh sẽ đến Am thôi, ngày đó ngày chúng ta thành F đôi
Thương anh là em C đợi
_
Người C ta nói ngả nói nghiêng , Phan Em Hiển này thì chẳng nói ngoa
nói Am ra anh yêu em nhất, là vì anh F muốn cùng em đến già
baby vì em C bốc lửa như điệu la tinh
bao anh mắt người Em ta nhìn em như thả thính
nên là anh phải Am chớp nếu không người ta rình
mang em về xin F bố “ cho con lập gia đình”
anh biết C là, anh vẫn rén nhưng em nấu Em gì thì anh hứa anh vẫn khen
em quét Am nhà, anh rửa chén đưa em đi F chơi mỗi khi phố lên đèn
yêu em nhiều C lắm anh đâu có nề hà yêu em lúc Em diện kể cả khi xuề xòa
lỡ có cãi Am nhau mình cũng huề mà vậy em có F muốn cùng anh về nhà ?
60

