Tone gốc: Am
Tuấn Vũ
Giao Linh
_
Có người nào Am không ngậm ngùi cho duyên C kiếp, khi nghe kể chuyện Am xưa
Chuyện hoa pen- Dm seé đau thương và dang E7 dở, nàng đã khoác nâu Am sòng
Rồi từ F đấy bao lần lệ hoen Am mi, niềm ưu Dm tư khoác lên trên đôi vai E7 gầy
Cuộc đời chìm trôi theo tiếng kệ kinh, chuyện G ngày xưa chỉ thoáng trong C mơ E7
_
Đến một ngày Am kia chàng được tin cho C biết nơi nương bóng Am từ bi
Ngỡ đang trong Dm mơ, bâng khuâng chàng khẽ E7 nói từ đây hết Am lạnh lùng
Rồi tìm F đến ngôi chùa nằm cô Am liêu, cành pen- Dm seé tím trong đôi tay mong E7 chờ
Nguyện cầu penseé kia trong tim em chưa tan vỡ những hẹn thề Am chưa phai Dm Am
_
Đường mòn đưa A lối đến D , chùa nằm im trong A hoàng hôn F#m
Trong thoáng em nguyện Bm cầu quỳ nghiêng nghiêng chấp đôi E7 tay
Đau đớn thay tàn F#m tạ đã phai úa nét xuân C#m thì
Ai ngỡ ngàng Bm hơn ai, khi em nhìn ra hiên A vắng
Chợt D nghe không gian như tan Bm vỡ khi thấy lại người yêu A xưa
Biết bao nghẹn E7 ngào, penseé đó người Am yêu đây Dm Am
_
Bỗng chợt thoáng Am đưa đâu đây vang trong C gió, ngân nga mấy Am hồi chuông
Ngày xin quy Dm y, năm xưa nàng đã E7 hứa, thành tâm hiến Phật Am đài
Tình yêu F cũ lỡ rồi thì cho Am quên, chuyện ngày Dm xưa nhắc chi cho thêm đau E7 lòng
Nàng buồn quay trở gót hay chăng ai đang chua xót, nghiến vỡ cành hoa Am xưa.
_
Đường mòn đưa A lối đến D , chùa nằm im trong A hoàng hôn F#m
Trong thoáng em nguyện Bm cầu quỳ nghiêng nghiêng chấp đôi E7 tay
Đau đớn thay tàn F#m tạ đã phai úa nét xuân C#m thì
Ai ngỡ ngàng Bm hơn ai, khi em nhìn ra hiên A vắng
Chợt D nghe không gian như tan Bm vỡ khi thấy lại người yêu A xưa
Biết bao nghẹn E7 ngào, penseé đó người Am yêu đây Dm Am
_
Tháng ngày dần Am trôi cuộc đời trai chinh C chiến muôn phương bước Am đường xa
Ngày về nơi Dm đây thăm em thì nghe E7 nói nàng đã chết lâu Am rồi
Chàng đau F đớn nghe kể rằng ni Am cô, lệ ngập Dm mi ước mong xin chôn trên E7 đồi
Cạnh mộ hoa năm xưa chàng vội tìm lên nơi ấy bóng người xưa nay Am đâu.
60

