Tone gốc: Am
Như Quỳnh
Mạnh Đình
_
Ngày xưa anh Am nói anh thương có em Dm thôi không ai ngoài em Am nữa
Ngày xưa anh F nói, em như áng mây E7 trôi theo anh về cuối Am trời
Muôn A7 kiếp xây Dm đời, dựng lều hoa bên G suối
Sống cho nhau mà C thôi những lúc sương chiều E7 rơi
Và khi gió C lơi rồi mùa đông băng G giá em không ngại sầu E7 côi
_
Ngày xưa anh Am nói không mơ ước cao Dm sang hay cung vàng gác Am tía
Ngày xưa anh F nói, anh mơ có em E7 thôi cho tim hoà tiếng Am đời
Đôi A7 bóng chim Dm trời quyện vào nhau bay G mãi
Tới phương xa nào C đâu đón ánh sao tình E7 yêu
Buồn vui có C nhau để ngàn câu thương G nhớ xanh E7 thắm màu nhớ Am thương
_
Thời Am gian, đi qua bao mùa trăng khoác áo hoa rừng C xanh
Anh theo lớp quân Dm hành đi xây đắp thanh C bình
Từng Am đêm, trông sao nhắc tên C anh
Sao ơi sáng ngời Dm thêm soi qua lòng đất G mẹ lạy E7 buồn vui não Am nề
_
Mai lỡ hai mình xa Am nhau
Đừng A7 khóc cho mi hoen Dm sầu G
Ghi nhé em chuyện C buổi ban đầu
Lời Am nguyền xin khắc E7 sâu
_
Mai nếu hai mình xa Am nhau
Từng A7 bước em đêm ai Dm dìu G
Em khóc ai người C dỗ nuông chiều
Trong đêm buồn quạnh Am hiu?
_
Thương em tính C mang nhiều tủi hờn
Vì mùa mưa em Am yêu
_
Đừng nói xa Am nhau cho tâm hồn đau khổ
Đừng nói xa Dm nhau cho mắt lệ hoen Am mờ
Lời thiết tha E7 qua tâm tư tròn mộng tròn mơ
Vết tình khắc trên C môi đưa mấy tuổi yêu vẫn E7 chờ
_
Mình đã đi Am chung trên con đường mong nhớ
Mình đã gieo Dm neo nghe chóp bể mưa Am nguồn
Màu áo xưa E7 em đan cho người nặng hành trang
Có bạc trắng với C phong sương vẫn E7 còn đậm tình Am thương.
_
Đời hay nói rằng yêu là C chết ở trong lòng một Am ít
Vì mấy khi G yêu mà chắc được, được người E7 yêu
Người ta F phụ hoặc thờ Dm ơ chẳng E7 biết
_
Chuyển sang Cm ----------
_
Từ biệt nhau Cm đi giữa mùa trăng xẻ Fm đôi, lúc tình mới thành Cm lời
Trông nhau lần Ab cuối, nước mắt tuôn mặn Eb môi, nước mắt chia đôi G7 đời
Bóng anh khuất sau Bb đồi, lúc mây tím giăng Eb trời
Lúc giông tố tơi Gm bời, lúc G7 đường đời ngăn Cm đôi
Đường đời ngăn đôi để một người sầu lên Fm môi, nên G7 từ đó em Cm buồn
_
Xe lăn êm Fm êm lúc ga Bb chiều sắp lên Eb đèn
Mưa thu bay G7 bay vắt ngang trời ướt vai Cm mềm
_
Tâm tư cô Fm đơn trách con Bb tàu nỡ sao Eb đành
Đem yêu thương G7 đi đến nơi nao cách đôi Cm tình
_
Từ C đó đâu còn Am nữa, đêm hẹn C xưa tha thiết gọi tên nhau
Từ F đó đâu còn Dm nữa, trăng ngày F xưa lưu luyến soi C đôi đầu
Từ C đó, nghe trong F lòng, nghe trong G7 lòng mưa gió từng Cm đêm.
_
Mưa mưa rơi từng Ab đêm mưa triền Eb miên trên đồn Fm khuya
Lòng ai G7 thương nhớ vô Cm biên Fm Anh ra đi ngày Cm đó
Ta nhìn nhau mắt hoen Ab sầu không nói nên câu giã G7 từ
_
Theo năm G7 tháng thoáng qua Cm mau. Fm Yêu, yêu em nhiều Cm lắm
Nhưng tình ta vẫn không Ab thành, khi núi G7 sông còn điêu Cm linh
_
Vào một đêm Cm sương có người trai hồi Fm hương, báo một tin thật Cm buồn
Tin anh gục Ab chết giữa lúc băng rừng Eb sâu cho tơ duyên bẽ G7 bàng
Phút giây cuối trong Bb đời, vẫn không nói nên Eb lời
Vẫn xa cách phương Gm trời, uất G7 hờn nghẹn tim Cm côi
Một đời ngăn đôi nhưng tình đầu làm sao Fm vơi, nên G7 từ đó em Cm buồn
_
Xe lăn êm Fm êm lúc ga Bb chiều sắp lên Eb đèn
Mưa thu bay G7 bay vắt ngang trời ướt vai Cm mềm
_
Tâm tư cô Fm đơn trách con Bb tàu nỡ sao Eb đành
Đem yêu thương G7 đi đến nơi nao cách đôi Cm tình
_
* Chuyển sang Am ----------
_
Mai nếu hai mình xa Am nhau
Từng A7 bước em đêm ai Dm dìu G
Em khóc ai người C dỗ nuông chiều
Trong đêm buồn quạnh Am hiu?
_
Ngày xưa anh Am nói tuy xa cách đôi Dm nơi nhưng hai người một Am lối
Ngày xưa anh F nói, em ơi có chia E7 phôi mới biết tình lâu Am dài
Chinh A7 chiến tan Dm rồi, đẹp mùa vui xác G pháo
Thắm tô trên thềm C hoa những gió mưa buồn E7 xưa
Chìm theo giấc C mơ trọn đời cho thương G nhớ muôn E7 kiếp trọn nhớ Am thương
_
Rừng Am hoang đẹp nhất hoa màu tím
Chuyện Em tình thương nhất chuyện hoa Am sim
Có C người con Am gái xuân vời Dm vợi
Tóc F còn ngăn ngắn chưa đầy E7 búi.
_
Ngày Am xưa nàng vẫn yêu màu tím
Chiều Em chiều lên những đồi hoa Am sim
Đứng C nhìn sim Am tím hoang biền Dm biệt
Nhớ F chồng chinh E7 chiến miền xa Am xăm
_
Lấy chồng thời chiến Dm chinh mấy G người đi trở C lại
Sợ Dm khi mình đi Em mãi sợ Dm khi mình không Am về
Thì F thương người vợ bé bỏng E7 chiều quê
Mà chết người em nhỏ hậu Am phương
Mà chết E7 người em gái tôi Am thương
_
Chuyển sang Cm ---------
_
Tôi kể người Cm nghe đời Lan và Ab Điệp một chuyện tình cay G7 đắng Cm
Lúc tuổi còn Bb thơ tôi Fm vẫn thường mộng Bb mơ đem viết thành bài Cm ca
Thuở Cm ấy Điệp vui như bướm trắng,
say đắm bên Fm Lan, Lan như bông hoa Ab ngàn
_
Chuông đổ chùa Cm xa, chiều tan trường Ab về Điệp cùng Lan chung G7 bước Cm
Cuối nẻo đường Bb đi, đôi Fm bóng hẹn mùa Bb thi Lan khóc đợi người Cm đi
Lần Cm cuối gặp nhau Lan khẽ nói thương mãi nghe Fm anh em yêu anh chân Ab tình
_
_
Lỡ một cung Cm đàn, phải chăng tình Ab đời là vòng dây oan G7 trái Cm
Nếu vì tình Bb yêu Lan Fm có tội gì Bb đâu sao vướng vào sầu Cm đau.
Nàng Cm sống mà tim như đã chết duyên bóng cô Fm đơn đôi môi xinh phai Ab tàn
_
Chuyển sang Bm ---------
_
Làng tôi F#m đây, bao năm dài chinh Bm chiến, từng lũy Em tre muộn Bm phiền
Tôi có người vợ D ngoan, đẹp như trăng mười Bm sáu, cưới rồi đành xa nhau.
_
Nhớ Em đôi môi nàng Bm hiền, xinh xinh màu D nắng
Má nàng F#m hồng thơm mùi thơm lúa Bm non.
Ai ra đi mà F#m không từng bịn Bm rịn, xa người yêu mà dễ mấy ai D vui
Em nhìn Em theo bằng nước mắt chia D phôi
Tôi mạnh Bm bước mà Em nghe hồn nhỏ Bm lệ.
_
Anh rót cho khéo nhé, kẻo lầm vào nhà F#m tôi
Nhà A tôi ở cuối chân F#m đồi, có giàn thiên A lý, có F#m người tôi Bm thương
_
Hạt Dm mưa nhớ G7 ai mưa triền C miên
Phải Dm chăng mưa buồn vì tình Am đời
Mưa sầu vì lòng E7 người duyên kiếp không lâu
_
Làm Dm muôn lá G7 hoa rơi tả C tơi
Tiếng Dm mưa gió lạnh lùa ngoài Am mành
Lá vàng rơi lìa E7 cành gợi ta nỗi niềm Am riêng
_
Ôi! ta mong ước xa F xôi
Những đêm mãi cô G đơn gửi tâm tư về C đâu?
Mưa rơi như nhắc F nhở, mưa rơi trong lòng E7 tôi
_
Tôi ở ngoại Am ô, một căn nhà E7 xinh có hoa thơm trái Am hiền
Cận kề lối Dm xóm, có cô bạn E7 thân sớm hôm lo sách Am đèn
Hai F đứa chưa ước C hẹn lấy một Dm câu, chưa nghĩ đến mai Am sau
Nhưng G đêm thức giấc ngỡ Em ngàng
Nghe lòng thương Dm nhớ biết E7 rằng mình Am yêụ
_
Khi hiểu được Am nhau, thời gian gần E7 gũi đã trôi qua mất Am rồi
Nào còn những Dm lúc, hái hoa vườn E7 trăng suốt đêm chung tiếng Am cười
Tôi F bước theo tiếng C gọi của người Dm trai, tha thiết với tương Am lai
Vui G xa anh sáng phố Em phường
Xa người em Dm nhỏ lên E7 đường tòng Am quân
_
Là Dm chinh nhân tôi bạn với sông Am hồ
Tình A7 yêu em tôi nguyện vẫn tôn Dm thờ
Và yêu không bến Am bờ
Niềm Dm tin là một ngày F mai non nước chung một màu E7 cờ.
_
Rồi hôm Dm nao tôi về ghé thăm Am làng
Ngoại A7 ô đây con đường tắm trăng Dm vàng
Mà sao không thấy Am nàng
Tìm Dm em, giờ tìm ở F đâu sao không E7 gắng đợi chờ Am nhau
_
Chuyển sang Dm -----
Rừng lá Dm xanh xanh cây phủ đường Gm đi
Thành phố C sau lưng ôm mộng ước Gm gì
Tôi là người đi chinh chiến dài Bb lâu
Nên mộng ước D7 đầu tôi nghe đã chìm Gm sâu
_
Từ máy Dm thu thanh cô nàng vừa Gm ca
Trọn kiếp C yêu anh lính khổ xa Gm nhà
Giữa rừng già vang tiếng hát thật Bb cao
_
Khi F bùn lầy còn Dm pha sắc áo Bb xanh
Trong F khói súng xây Dm thành
Mắt Gm quầng thâm mất Bb ngủ Dm tàn đêm khói Gm lửa
Giờ chỉ còn hai tiếng mến Bb anh.
_
Lá F rừng che kín Dm đường về phồn Gm hoa
Sao không hát cho những Bb bà mẹ hằng đêm nhớ con Dm xa
Hay F hát cho những D7 người vừa nằm xuống chiều Gm qua
_
Nhìn lá me Gm bay nhớ kỷ Dm niệm hai chúng Gm mình
Ngày đó quen Eb nhau vương chút F7 tình trên tóc Bb mây
Đẹp tựa như lá F me bay nên D7 tình anh trót Gm say
_
Ngày đó yêu Gm nhau chúng ta Dm thường qua lối Gm này
Từng lá me Eb bay vương gót F7 hài hoa bướm Bb say
Đẹp tựa như lá me F rơi khung D7 trời xanh ước Gm mơ
_
Nẻo thành đô khói Eb ngập trời F vùng luyến thương Bb ơi
Mùa thu dâng F cao biết Bb là người yêu đang Eb mong
Xin hiểu F giùm lửa D7 còn đốt cháy quê Eb hương
_
Chuyển sang Fm -----
_
Con đường xưa em Fm đi vàng lên mái tóc Bbm thề ngõ hồn dâng tái Fm tê
Anh làm thơ vu Bbm quy khách qua đường lắng Ab nghe chuyện tình ta đã C7 ghi
Những mùa trăng vu Fm quy vì mưa gió không Bbm về chiến trường anh bướcFm đi
Có nàng hoen đôi Bbm mi ngóng theo đường vắng C7 hoe hỏi còn ai cố Fm tri
_
Em Fm ơi! nhìn gió lên C# khơi lòng có trông Eb vời một người xa cuối Ab trời
Nơi Fm đây phiên gác canh Bbm dài, e ấp đôi Ab lời mình còn nhớ thương Fm hoài
Em Fm ơi! màu áo phong C# sương mình ước huy Eb hoàng được bàn tay chínhAb nàng
Dâng Fm hoa, dâng hết ân Bbm tình, tính đến bao C# giờ, hỏi đường xưa mà C7 nhớ
_
Vùng ngoại Fm ô, tôi Eb có căn nhà Fm tranh
Tuy Eb bé nhưng thật Fm xinh tháng F7 ngày sống riêng một Bbm mình
Nhà ở Bbm bên em Fm sống trong giàu Bbm sang
Quen Fm gấm nhung đài Ab trang đi về xe đón C7 đưa
_
Đêm Bbm đêm dưới ánh trăng C# vàng
Tôi với cây Bbm đàn âm C# thầm thở Ab than
Và cô nàng bên C7 xóm mỗi lúc lên Eb đèn sang C7 nhà làm Fm quen
_
Tôi ca không Fm hay tôi đàn nghe cũng C# dở
Làm tôi thấy trong Bbm tâm tư xôn xao
Như lời âu yếm Fm mặn nồng của Eb đôi lứa yêu C7 nhau.
_
Hai năm trôi Fm qua nhưng tình không dám C# ngỏ
Tôi sợ ngang trái C# làm mộng đời C7 chua xót thương Fm đau
_
Chuyển sang Am -----
_
Là Dm chinh nhân tôi bạn với sông Am hồ
Tình A7 yêu em tôi nguyện vẫn tôn Dm thờ
Và yêu không bến Am bờ
Niềm D tin là một ngày F mai non nước chung một màu E7 cờ.
_
Rồi hôm Dm nao tôi về ghé thăm Am làng
Ngoại A7 ô đây con đường tắm trăng Dm vàng
Mà sao không thấy Am nàng
Tìm D em, giờ tìm ở F đâu sao không E7 gắng đợi chờ Am nhau
_
Ôi! ta mong ước xa F xôi
Những đêm mãi cô G đơn gửi tâm tư về C đâu?
Mưa rơi như nhắc F nhở, mưa rơi trong lòng E7 tôi
_
Tìm Dm đâu hỡi G7 ơi bóng người C xưa
Mỗi Dm khi mưa rừng về muộn F màng
Bóng chiều vàng dần E7 tàn
Lòng thương nhớ nào Am nguôi
_
Mỗi Dm khi mưa rừng về muộn F màng
Bóng chiều vàng dần E7 tàn
Lòng thương nhớ nào Am nguôi
_
Chuyển sang Dm -----
_
Buồn như ly rượu Dm đầy không có ai cùng A cạn
Buồn như ly rượu A cạn không còn rượu để Dm say
_
_
Mà Gm đời luôn cao ngất thương Dm đau
Bao lâu ân ái chưa đậm F màu
Toàn A là cay đắng giết thương Dm yêu
_
Tình đôi ta thật Dm buồn như lứa hoa nở A muộn
Tình yêu không trọn A vẹn buồn mỗi ngày buồn Dm hơn
_
Khi biết Dm em mang kiếp cầm F ca
Đêm đêm phòng Dm trà dâng tiếng hát cho người Gm người
Bỏ tiền mua Dm vui hỏi rằng anh F ơi còn yêu em nữa A7 không.
_
Đừng Dm nói nữa em C ơi xin đừng nói Bb nữa làm F gì
Anh nghĩ Dm rằng đời người ca A7 sĩ đáng thương và đáng được Dm yêu.
_
Tình Dm yêu em sợ tình yêu
Vì tình Bb yêu như là hương A hoa
Lỡ mai Gm sau em mất người Bb yêu em khổ thật A7 nhiều.
Ngày Dm mai trên đường phố này
Những đêm Gm khuya có anh đưa về xóm Dm nhỏ
Xa lìa ánh A7 đèn có anh đưa em về bến Dm mơ.
_
Khi trót Dm mang duyên kiếp cầm F ca
Em xin bằng Dm lòng nghe tiếng trách chê của Gm đời
Chỉ cần anh Dm thôi chỉ cần anh F thôi còn tin anh nữa A7 thôi
_
Đời Dm vẫn thế em C ơi xin đừng nói Bb đến tình F đời.
Em nhớ Dm rằng đời là gian A7 dối nhưng đôi ta mãi còn Dm nhau
_
Chuyển sang Bm -----
_
Ngày Bm xưa ai lá ngọc cành Em vàng, ngày A xưa ai quyền quý cao D sang
Ngày Bm xưa ai tiếng nhạc cung Em đàn, ngày A xưa anh nghệ sĩ lang D thang
_
Đem tiếng hát cung Em đàn với D niềm yêu lai Bm láng
Bao Em tiếng hát cung F#7 đàn người chẳng màng còn chê chán
_
Mượn tiếng hát cung Em đàn với D niềm đau dĩ Bm vãng
Lên Em gác tía huy F#7 hoàng xiêu đổ theo nước mắt Bm nàng
_
Em Bm ơi Em nép vào lòng Bm anh
Má kề bên nhau ta nhắc chuyện ngày Em qua
Cho mối duyên thêm mặn Bm mà
_
Em Em ơi nếu mà sau Bm này
Giấc mộng không D thành
Thì đành đôi ngả chia F#7 ly
Chớ A đừng u sầu làm G chi Abm
_
Em ơi, em Em hỡi duyên tình dù lắm thương A đau
Nhưng D lòng ta mãi yêu Em nhau
Cho thời gian không úa F#7 màu
Em A ơi, em Bm hỡi xuân về nào có đâu A xa
Nếu Em mà mỏi gót bôn Bm ba anh F#7 về nối lại tình Bm ta
_
Em Bm ơi Am nếu còn yêu Bm nhau
Nhớ đừng gặp nhau cho luyến lưu khi biệt Em ly
Thêm vấn vương làm Bm gì
_
Em Em ơi, có ngờ đâu Bm rằng
Khúc nhạc chưa D tàn
Mà vội xa cách em F#7 ơi
Đôi A ngả biết tìm về Bm đâu? Abm
Đôi A ngả biết tìm về Bm đâu?
_
Chuyển sang E ------
_
Em ơi suốt B7 đêm thao thức vì E em
Ước gì trọn cuộc B đời là mình luôn luôn có B7 đôi
_
Anh ơi nhớ B7 thương, thương nhớ cả E đêm
Đúng giờ mình hẹn B hò là đời quên hết sầu E lo
_
Sao A em ngồi lặng lẽ để ḷòng anh tái E tê
Hăy C#m trả lời anh A đi, nghĩ gì mà đợi E chờ
Quên F#m đi chuyện năm B xưa F#m biết cho B chăng ?
_
Thương em, nhớ B7 em, tất cả là E em
Ước nguyện cả cuộc B đời là được mãi mãi gần E nhau
_
Người E về, một mùa thu gió heo mây
Về C#m đâu có nhớ Abm chăng những vì A sao long lanh
Đưa tiễn người một E đêm không trăng
Nói sao nên B lời lòng buồn như chiều Abm rơi
Như trong đêm khuya những buớc chân qua B thềm
Gợi niềm thương nhớ vô E vàn.
_
Người E về, đường đi kết gió trăng sao
Người C#m đi có biết Abm chăng trong chiều A nay bơ vơ
Nghe lá thu vàng E rơi bâng khuâng
Bước chân ai B về chừng thời gian ngừng Abm trôi
Như quên đêm khuya để gió xuôi theo B mùa
Thầm làm ướt áo vai E gầy
_
Người về chiều mưa hay A nắng
Sao để khói lam Abm chiều như se chùng màu không E gian
Người về dòng sông thương F#m nhớ
Để bến vắng con B đò thương mong người người hay chăng?
_
Người là vì sao nhỏ A bé
Ta mãi ước cho Abm lòng làm bầu trời xanh E xanh
Người về lòng ta thương F#m nhớ
Ta khẽ hỏi đưa B người hay thầm người đưa E ta
_
Chuyển sang Bm -----
Bao lâu ân ái chưa đậm D màu
_
Tình đôi ta thật Bm buồn như lứa hoa nở A muộn
Tình yêu không trọn A vẹn buồn mỗi ngày buồn Bm hơn (X2)
_
60

