Sơn Tăng


Tone gốc: Am

Lee Phú Quý

Am Phủ áo rêu Gđầy từng Flời nói nơi Gcửa phật
FVội vàng sớm Chôm mà Bm7b5xuân chợt E7tắt
AmChậm bước thông Gthả rồi cứ Fmong thế Gnhân sẽ thay đổi
FNgần ngại bâng Ckhuâng đi đến Bm7b5trời nao E7

_

AmLặng ngắm mây Gngàn rồi Fnhìn bóng trăng Gtrải dài
FChẳng hỏi gió Csương chẳng Bm7b5nghe nỗi E7đau
AmĐợi bóng đêm Gvề tìm cánh Fhoa, tay Gáo nóng như lửa
FLầm lạc bâng E7khuâng không chốn Amtrở về

_

FNgủ vùi nơi Phạn âm cùng chuông Emcổ ấy
Nơi Dmhắn chiêm bao phủ E7sương tóc khi già

_

Chầm chậm lắng Fnghe tiếng Gkinh luân linh Amthiêng này G
Mài mực trên Dmnghiên rồi chạm bút Emkhông ngừng Amchép
Dụ hoặc hâm Fnóng tại chân Gphật Amai ố trăm Gbề
DmCớ gì Emđến rồi Amđi

_

Phật Đà lắng Fnghe, nhìn Gnhân thế bao Amnhiêu sầu G
Phật Đà khoan Dmdung từ bi, tĩnh Emtâm, thứ Amtha
Một đời soi Fbóng hồng như Gngười, thấm Amhương áo nồng G
DmCứ lặng Emđến lặng Amđi

_

60

Để lại một bình luận