Tone gốc: Am
Bối An (贝安)
_
Dưới mưa người xòe F ô rồi ôm lấy G ta
Ước hẹn này xin Em nhớ dù năm tháng Am qua.
Ánh mắt người mang F nhu tình êm ấm G ngỡ gió xuân thổi Dm qua
Dịu Em dàng xua băng F giá...
_
1. Em Nhớ năm xưa đường còn ngập gió G xuân
Mưa bay như F mộng, giục ngựa khắp C nơi.
Ánh mắt thâm F trầm tựa như muôn ngàn tuyếtEm phủ mịt mờ Hoa F Sơn.
_
Gió G đưa hương nồng, làn mưa Em man mác bay khắp Am trời
Lòng ta F bỗng rung động như dịu dàng kiếmF phong của ai?
Tựa lông B7 vũ bay lướt qua.
_
Biết chữ tình ấy F viết rồi cũng hóa G không,
Đắn đo từng nét Em viết gửi người nhớ Am mong.
Bởi cam lòng chịu F cúi mình đổi lấy G nụ cười ai sáng C trong?
_
Dưới mưa người xòe F ô rồi ôm lấy G ta
Ước hẹn này xin Em nhớ dù năm tháng Am qua.
Ánh mắt người mang F nhu tình êm ấm G ngỡ gió xuân thổi Dm qua,
Dịu Em dàng xua băng Am giá.
_
2. Em Đến nay ai vui tiệc rượu kết G duyên
Có giai nhân F kề, rực rỡ pháo C hồng.
Vẽ dung nhan F người, lại như mơ về cảnh đậu E khẩu dịu dàng năm F xưa.
_
Nhói G đau tim này vì gặp Em nhau ngỡ như xa Am lạ,
Bạch y F vẫn như ngày xưa mà ánh mắtF sao lạnh băng?
Sầu bi B7 dâng như sóng xô.
_
Có khi mượn say F để giả điên sẽ G hơn.
Để cho người ôm Em lấy, để lại dấu Am hôn
Khẽ ngâm chuyện xưa F cũ dù ai nấy G cười nhạo ta mãi C thôi.
_
Thế nhưng chỉ đành F cứ vờ như chẳng G sao
Lắng tai mà nghe Em hết tình thăm xiết Am bao.
Chẳng muốn nhìn thêm F gương mặt người cũ, G chỉ nâng ly lặng Dm câm,
Mà Em lòng sao đau Am đớn?
_
Chốn Cao F Môn
Tuyết phủ G lên Bạch y rồi tan dần Am trong lặng thầm.
Lặng đem F kiếm,
Giang hồ G quá rộng lớn phải đi về Dm đâu? Đến chốn nào?
Kiếp này dừng F đây,
Như một G câu chuyện vui mình ta tự Am diễn, tự cười.
Mình ta luyến F lưu.. rồi ôm đắng B7 cay
_
Nếu như người đã F sớm cùng ai sánh G vai,
Ta đâu phải lãng Em phí nửa đời vấn Am vương?
Phải chăng nhìn ta F thất hồn lạc phách G người lại thấy xuyến C xao?
_
Thế thôi hồng trần F ấy vùi chôn tuổi G xuân,
Trái tim này đã Em sớm trăm ngàn vết Am thương.
Có đâu sợ người F vô tình như kiếm G khắc sâu thêm tổn Am thương,
Lại chẳng thấy Dm đau.
_
Cứ để rồi cơn F gió giấu đi quá G khứ,
Ân tình đã vụn vỡ, Em tuyết sương chôn vùi hết Am đi!
Đời tương phùng là F sai thì ta chỉ G cầu chia ly chẳng Am đau,
Chốn xưa ấy vẫn F đó, giục ngựa ta bước G qua.
Đúng lúc gặp mưa F núi rơi trên đường Am xa.
_
60

